Đêm - Chương 9: Truy cản

October 27, 2015

Đêm vội vàng chạy vào một nhà dân, mượn điện thoại gọi về nhà.

 

- Alo?

 

- Mẹ ạ? Mẹ chuyển máy cho chị Linh hộ con với, con có chút chuyện muốn hỏi chị ấy.

 

- Ừ, đợi chút nhé.

 

Vài giây sau, giọng Linh vang lên từ đầu dây bên kia:

 

- Alo, Đêm à, gọi chị có việc gì vậy?

 

- Linh, nghe kỹ này! Ngay lập tức đi vào rừng, tìm nơi rừng sâu rậm rạp vắng người, tiến vào càng sâu càng tốt! Nhớ tìm nơi cách xa phòng thí nghiệm. Đi đi, ngay lập tức!

 

- Được rồi, chị hiểu rồi, thế nhé.

 

Sau đó Đêm lấy tư cách nhân viên cục An Ninh, trưng dụng một chiếc xe máy rồi dùng nó phóng về phía đường cao tốc, đồng thời dùng điện thoại đặc chế nhờ Cánh Ưng liên hệ với đội trưởng đội cảnh sát của thị trấn nó.

 

Đến đường cao tốc, chiếc ô tô của đội trưởng đã chờ sẵn ở lề đường. Đội trưởng mở cửa, Đêm lập tức bỏ xe máy lại, chui vào ô tô, chiếc ô tô nhanh chóng khởi động và phóng đi như bay.

 

- Chúng ta bị bọn họ bỏ xa rồi!

 

Đêm nhìn vào màn hình điện thoại đặc chế, lo lắng nói. Đội trưởng bỗng liếc sang nó, hỏi:

 

- Mặt Nạ Bạc, việc đuổi kịp bọn họ quan trọng đến mức nào?

 

- Tôi sẵn sàng làm tất cả để đuổi kịp bọn họ.

 

- Kể cả phải mạo hiểm tính mạng?

 

- Kể cả như vậy.

 

Đội trưởng liếm môi, nở một nụ cười quỷ dị:

 

- Thôi được rồi, cái mạng già này chơi theo cậu, nếu chết thì đừng trách tôi nhé.

 

- Chú nói thế là sao?

 

- Con đường cao tốc này vốn không phải đường thẳng, phía trước có hai lựa chọn. Một là đi theo cao tốc vào hầm xuyên núi, vì dựa theo hướng núi nên đường hầm này khá vòng vèo. Hai là tách khỏi cao tốc, đi một con đường đèo men theo sườn núi. Đi đường đèo ngắn và nhanh hơn đường cao tốc, nhưng đây là đường nhỏ, lại nguy hiểm nên chỉ có dân địa phương đi thôi.

 

- Vậy chúng ta sẽ đi đường đèo?

 

Đôi mắt của đội trưởng như rực cháy, ông lắc đầu:

 

- Không, chúng ta không đi con đường nào trong hai con đường trên, đường chúng ta đi còn ngắn và nhanh hơn nữa.

 

- Tức là sao?

 

- Đường đèo dù ngắn hơn cao tốc, nhưng nó bám vào sườn núi nên cũng khá vòng vèo. Tuy nhiên có một đoạn lưng của ngọn núi này nằm sát vào lưng ngọn núi kia, đường đèo của ngọn núi này nằm ở vị trí cao hơn đường đèo của ngọn núi kia chừng 5 tới 10 mét.

 

- Ý chú là ta bay qua khe vực giữa hai ngọn núi, trực tiếp tiến tới con đèo ở ngọn núi sau?

 

Đội trưởng lại liếm mép, đôi mắt ông như bắn ra những tia sáng:

 

- Đúng thế đấy, như vậy chúng ta có thể tiết kiệm khoảng 12km đường. Như vậy thậm chí có thể chặn đầu bọn chúng đấy.

 

- Chơi đi đội trưởng! Tôi theo chú!

 

- Ha ha! Được! Đã lâu không chơi, tay nghề cũng sắp lụi rồi!

 

Dù trông có vẻ rất hưng phấn, nhưng Đêm nhìn rõ những giọt mồ hôi rịn trên trán đội trưởng và đôi tay run run của ông. Nó hiểu đội trưởng cũng đang sợ hãi, nhưng ông vẫn làm điều này vì nó. Đêm âm thầm cảm động trong lòng.

 

Đội trưởng bẻ tay lái rời khỏi đường cao tốc, đi vào con đường đèo. Con đường nhỏ hẹp làm cành cây va quệt liên tục lên cửa xe rồi gãy tan thành vụn gỗ, lá bay lả tả phía sau chiếc xe, đường gồ ghề làm chiếc xe xóc nảy liên tục, nhưng đội trưởng vẫn giữ tốc độ băng băng tiến tới, miệng thì liên tục gào thét:

 

- AAAAA … Ta trở lại rồi đây!!!

 

Cuối cùng cũng nhìn thấy ngọn núi bên cạnh, thậm chí nhìn thấy cả con đường uốn lượn bám trên sườn ngọn núi đó. Con đường đi tới đây có biển hiệu cảnh báo yêu cầu giảm tốc độ, phía trước con đường đèo bẻ cong về bên trái, nhưng đội trưởng vẫn giữ lái tiến thẳng về phía trước, tốc độ không chỉ không giảm mà còn tăng lên hết cỡ.

 

- YYYAAAAA …

 

- YAAAAA ...

 

Đêm cũng gào theo đội trưởng, cả hai người đều đỏ mặt tía tai, gân cổ gào hết cỡ. Chiếc ô tô đâm nát rào chắn, bay thẳng lên không trung trong tiếng gào thét của hai người.

 

Tầm nhìn bỗng rộng mở, Đêm thấy ngay phía dưới là rừng cây xanh mướt, những cây cổ thụ nhìn từ độ cao này trông nhỏ xíu.

 

Đêm nhận thấy cơ thể mình đột nhiên trở nên nhẹ đi, như thể mất hết trọng lượng, có xu hướng trôi lên trên. Chiếc xe đã đạt độ cao cực đại và bắt đầu rơi xuống.

 

Phía trước là con đường đèo của dãy núi đối diện, rào chắn an toàn của con đường đèo đó ngày một gần, chiếc xe cũng giảm độ cao ngày một nhanh.

 

Cả người Đêm căng cứng, tay nó nắm chặt vào đai an toàn, thần kinh tập trung hết sức, thầm cẩu khẩn trong lòng:

 

[Thành công! Thành công đi!]

 

Rầm!

 

Va chạm xóc nảy làm Đêm có cảm giác ruột gan đảo lộn vị trí hết cả, đai an toàn thì như thắt chặt vào bụng và ngực nó.

 

Chiếc xe nhảy vượt qua rào chắn an toàn, bốn bánh đập xuống mặt đường đất nảy lên một phát rồi vẫn gầm rú lao về phía trước, để lại phía sau một loạt bụi khói và cành cây gãy đổ.

 

- Ha ha ha ha ha ...

 

Đội trưởng cười lên sung sướng, Đêm nói như gào:

 

- Tuyệt quá! Đội trưởng! Chú là nhất đấy! Cái xe này cũng quá tuyệt! Sau này tôi nhất định phải mua một chiếc giống vậy!

 

- Ha ha, không có chiếc thứ 2 đâu, xe tự tay tôi độ đó! Độc nhất vô nhị!

 

- Vậy tôi sẽ nhờ chú độ một chiếc!

 

- Nhất định rồi!

 

Hai người vẫn cười vang trong khi chiếc xe băng băng tiến về phía trước, cán nát tất cả chướng ngại vật trên đường.

 

**********

 

Mất một lúc lâu sau để chiếc xe rời khỏi đường đèo trở về đường cao tốc, từ vị trí hiển thị trên màn hình di động đặc chế của Đêm thì nó và đội trưởng đã thành công vượt qua đối tượng. Lúc này đội trưởng hỏi Đêm:

 

- Giờ cậu tính sao? Chặn đánh ở đường cao tốc tiếp chứ?

 

- Không, chỗ này quá gần thị trấn Tiên Ngoạn rồi, với khả năng điều khiển xe của bọn họ thì rất khó chặn ở đây. Chúng ta sẽ nấp ở gầm cầu vượt chỗ rẽ từ đường cao tốc vào thị trấn.

 

- Sao không gọi cảnh sát giao thông lập chốt chặn ở đường vào thị trấn?

 

- Không ăn thua đâu, lúc trước bọn họ còn điều khiển mô tô đi trên mái nhà để truy đuổi tôi, với trình độ như vậy thì mấy cái rào chắn với thùng nước không có tác dụng đâu. Chỉ có phá huỷ mấy cái mô tô đó thì mới ngăn được họ. Mất loại mô tô đặc dụng đó, thì chốt chặn của cảnh sát giao thông mới có thể chặn họ, vì xe máy thông thường không bay nhảy tốt như thế.

 

Đội trưởng điều khiển xe nấp vào chân gầm cầu chờ đợi, còn Đêm thì gọi điện cho Cánh Ưng:

 

- Đối tượng đang trên đường cao tốc gần thị trấn Tiên Ngạn, rất có thể sẽ rẽ vào thị trấn này, bây giờ tôi yêu cầu sơ tán liệu có được phép không?

 

- Được, chúng tôi sẽ yêu cầu các đơn vị chức năng địa phương tổ chức sơ tán và trú ẩn cho người dân ngay lập tức.

 

[Không biết có kịp hay không đây, bọn họ đã rất gần rồi!]

 

Đêm nhìn vào màn hình điện thoại theo dõi vị trí của đối phương, rồi bỗng quay đầu sang phía đội trưởng, nói:

 

- Đội trưởng, chuẩn bị đi, tôi kêu lên là chú phóng xe thẳng ra đó nhé.

 

- Ừ, tiền sửa xe cục An Ninh chi hết nhé.

 

- Tôi nghĩ họ không keo kiệt đến nỗi quịt công tác phí của đội trưởng đâu … Lên!

 

Chiếc xe lại một lần nữa gầm lên, phi ra khỏi gầm cầu vượt, tông ngay vào phía sau chiếc mô tô đen vừa đi từ trên cầu xuống. Chiếc mô tô dính vào đầu xe, bị kéo lê toé lửa trên đường, cô gái trên xe thì lăn trên mui xe, cơ thể đập nứt cửa kính trước của xe rồi tiếp tục theo quán tính bay về phía sau xe.

 

- Xoay xe!

 

Đêm hét to. Đội trưởng vội bẻ vô lăng, chiếc ô tô xoay một góc 90 độ đẹp đẽ trên đường, bánh xe cào vào mặt đường bốc khói kèm theo một tiếng “kít" kéo dài, đầu xe đập vào một chiếc mô tô khác, khiến cô gái ngồi trên bắn ra ngoài, bay về phía trước.

 

Một chiếc mô tô khác ngay phía sau không kịp giảm tốc, đâm sầm vào thân xe ô tô, nhưng người ngồi trên đã có chuẩn bị, tự bay mình lên không, làm một cú nhào lộn tuyệt đẹp rồi đáp xuống đất.

 

Chiếc mô tô thứ 4 rồ ga, bốc đầu, dùng chính chiếc mô tô bị đổ trước đó làm bàn đệm, bay qua nóc ô tô.

 

Đêm ngửa người, thò nửa người ra khỏi cửa kính ô tô, hét lên:

 

- Đừng hòng!

 

Khẩu súng trên tay nó khạc lửa, cả hai bánh xe của chiếc mô tô đang bay bị bắn vỡ tung lốp, chiếc mô tô đáp xuống đất, lảo đảo rồi ngã ra, kéo thành một vệt dài trên đường. Đây vốn là khẩu súng trên xe của đội trưởng, hiện bị nó “xung công”.

 

Đêm luồn mình qua cửa kính, leo lên nóc ô tô, nó giơ súng bắn vào chiếc mô tô thứ năm. Cô gái trên xe bẻ lái tránh đạn, xe lao xuống ruộng lúa bên đường, bánh xe cắm sâu vào bùn, khó mà rút ra được.

 

Chiếc mô tô thứ 6 lợi dụng khoảng thời gian Đêm đối phó với xe thứ 5 , bay vọt qua bên cạnh nó. Đêm nghiến răng, cánh tay phải vảy mọc cào rách cả lớp áo đâm ra ngoài, nó gào lên một tiếng, xoay người đấm mạnh vào hông chiếc mô tô. Cô gái trên xe chỉ thấy xe đang đi về phía trước đột nhiên bị bật về bên phải, cô theo quán tính ngã khỏi xe, lăn trên đất mấy vòng, còn chiếc xe đâm thẳng xuống ruộng. Đội trưởng ngồi trong ô tô chỉ cảm thấy ô tô bỗng rung mạnh, một tiếng động lớn vang lên cùng tiếng gầm của Mặt Nạ Bạc, rồi trần ô tô lồi hẳn xuống thành hình đáy giày, ông suýt chút nữa hét lên vì sợ hãi.

 

Chiếc mô tô thứ 7 dường như vẫn chưa biết sợ, ngay khi chiếc thứ 6 rơi xuống ruộng cũng đã bay lên, Đêm liền hét vang một tiếng như sấm, cánh tay cơ bắp nổi cuồn cuộn sau lớp áo, hai tay túm lấy đầu mô tô, dùng sức quăng một vòng tròn, ném cả chiếc xe về phía chiếc mô tô thứ 8 cũng đang nhấc đầu định bay lên.

 

Cả hai cô gái trên hai chiếc mô tô đều hoảng hốt nhảy ra khỏi xe, hai chiếc xe va vào nhau, tia lửa bắn tung toé, các bộ phận vỡ vụn bay tứ tung. Cả hai chiếc mô tô dính vào nhau, quét một đường dài trên đất rồi phát nổ, ngọn lửa bốc cao đến 3 mét.

 

Đêm đứng trên nóc ô tô thở hổn hển, hai ống tay áo rướm máu. Khói và lửa bốc lên khiến nó trông như một chiến thần đeo mặt nạ đang ngạo nghễ đứng trên chiến trường.

 

Cô gái thứ 9 dừng xe lại. Cô xuống xe, bỏ mũ bảo hiểm ra, để lộ mái tóc dài óng mượt màu vàng và gương mặt đẹp như thiên sứ. Các cô gái khác cũng dần dần tập trung lại vây Đêm và chiếc ô tô vào giữa. Va chạm kịch liệt khi nãy dường như không đủ để làm bọn họ tổn thương, chỉ cùng lắm là rách đồ và xây sát ngoài da mà thôi.

 

Khi các cô gái đều bỏ mũ bảo hiểm ra, Đêm có cảm giác như mình đang lạc vào cuộc thi hoa hậu trên TV vậy. Cả 9 cô gái đều xinh đẹp hơn người, mặc dù không ai có vẻ đẹp áp đảo như Linh, nhưng hoàn toàn có thể xưng là “ngàn người chọn một". Trong số 9 cô gái này chỉ duy nhất có cô gái chủ động dừng xe lại là tóc vàng, còn lại đều là tóc nâu hoặc đen, và dường như cô gái tóc vàng này cũng là lớn tuổi nhất, trông khuôn mặt thì tuổi vào khoảng 25.

 

- Bỏ xe lại, đi tiếp đi. Đừng phí thời gian ở đây.

 

Cô gái tóc vàng lạnh lùng nói.

 

Các cô gái khác lập tức di chuyển, không để lãng phí một giây nào. Đêm vừa định lao ra cản họ lại, thì đã nghe thấy giọng của cô gái tóc vàng cất lên:

 

- Mặt sắt, đối thủ của cậu là tôi!

 

Rồi một tràng đạn bắn về phía nó.

 

Đêm nấp mình phía sau ô tô, nó lại lần nữa vận lực vào hai tay, rồi lao ra túm lấy một chiếc xe làm khiên chắn, vừa chạy vừa đẩy về phía trước, một phần của chiếc xe quẹt xuống đường, làm con đường đất tung bụi mù mịt.

 

Đạn bắn vào chiếc mô tô toé lên những bông hoa lửa, Đêm vẫn lao đến như một chiếc xe tăng. Lúc này nó mới thấy chiếc khiên của tên khổng lồ đã đối chiến trong phòng thí nghiệm mới hữu dụng làm sao.

 

Cô gái tóc vàng không để chiếc xe va vào mình, cô nhẹ nhàng bung mình lên trên không, làm một động tác nhào lộn ưu nhã, chân phía lên, đầu phía dưới, tay cầm tiểu liên chĩa xuống đầu Đêm.

 

Đêm ngước nhìn lên, tay phải cũng cầm súng lục giơ lên bắn.

 

- Pằng!

 

- Tạch tạch tạch tạch.

 

Tiếng súng lục và tiếng tiểu liên cùng vang lên. Bốn viên đạn tiểu liên thì có một viên bắn thẳng vào mặt nạ của Đêm toé lên hoa lửa rồi bật ra, một viên bắn xuống đất, hai viên còn lại cắm vào vai và ngực phải của Đêm. Viên đạn súng lục của Đêm cũng chuẩn xác bắn trúng vai phải cô nàng tóc vàng, làm cô ta vì đau mà buông súng.

 

Cô gái tóc vàng đáp nhẹ nhàng xuống đất, vừa rồi hai viên đạn bắn rách áo trên người Đêm chính cô đã trông thấy, nên lúc này dù không có súng cô cũng tự tin cận chiến với Đêm.

 

Cô gái vừa quay lại, đã thấy trước mặt một nắm đấm lao tới với tốc độ khủng khiếp. Cô dùng toàn lực né đầu sang một bên, nắm đấm sượt qua má cô làm cô cảm thấy nóng rát, đồng thời vô cùng bất ngờ vì Đêm sau khi trúng 2 viên đạn còn có sức chiến đấu mạnh mẽ đến thế này.

 

Đêm cũng vô cùng bất ngờ trước phản ứng mau lẹ của cô gái. Nó đang trong trạng thái vảy hoá, thậm chí là cấp độ vảy hoá mạnh nhất từ khi nó tập luyện tới giờ, chỉ sau trạng thái khi chiến đấu với Người Sắt. Nó và Linh đã từng thử kiểm nghiệm độ bền của những chiếc vảy, nên mới tự tin dùng thân thể đã vảy hoá để đỡ đạn. Mặc dù 2 viên đạn đã bắn vỡ lớp vảy ngoài và cắm một chút vào thịt, nhưng chỉ có tác dụng gây ra chút đau đớn chứ không hề ảnh hưởng nhiều đến hoạt động của nó. Trạng thái này của nó cả tốc độ, sức mạnh, phản ứng thần kinh đều vô cùng khủng khiếp, nếu bây giờ Đêm gặp lại tên khổng lồ ngày trước, Đêm thừa tự tin là có thể dễ dàng hạ gục hắn. Vậy mà từ nãy tới giờ nó đánh đã hàng chục đòn mà vẫn không thể chạm vào cô gái tóc vàng kia.

 

- Mặt Nạ Bạc, có cần tôi gọi đội chặn những cô gái kia lại không?

 

Đội trưởng từ trong xe hỏi, ông đang nấp dưới cánh cửa xe, tay cầm súng lục nhưng không dám bắn vì sợ bắn nhầm Mặt Nạ Bạc.

 

- Đừng, bọn họ có mục tiêu đặc biệt, nếu không bị dồn vào đường cùng thì sẽ không ảnh hưởng người dân đâu. Gọi thêm người sẽ chỉ có thêm những cái chết vô ích thôi.

 

Đêm vừa tung đấm vừa hét, dường như việc nói chuyện không hề ảnh hưởng đến nhịp điệu chiến đấu của nó. Đêm nhớ đến tên khổng lồ, một mình tên đó đã tiêu diệt hơn nửa một đội 19 người! Mà kỹ năng chiến đấu của cô gái tóc vàng này còn mạnh mẽ hơn cả tên khổng lồ khi đó. Nếu như cả 8 cô gái kia đều có cùng cấp độ chiến đấu này, thì chỉ với hơn mười người đội cảnh sát thị trấn làm sao có thể cản bước họ? Đêm không thể để họ hy sinh vô ích, nhất là khi nó biết mục đích của 9 cô gái này, nhất là khi nó biết kế hoạch của cấp trên, khi nó biết lý do cấp trên chỉ yêu cầu một mình nó cầm chân mục tiêu, mà không phái bất cứ cảnh sát địa phương nào giúp đỡ!

 

Bởi vì nếu nó thành công thì tốt, dù thất bại cũng không làm bất cứ ai phải hy sinh!

 

Bởi vì nếu sử dụng cảnh sát địa phương để cầm chân 9 cô gái này, cái giá phải trả quá lớn, lớn đến mức cục An Ninh cũng không dám mạnh tay!

 

[Nếu kế hoạch câu giờ thất bại, cấp trên vẫn còn kế hoạch dự phòng. Việc ta thất bại không ảnh hưởng lớn đến kết quả, họ chỉ bảo ta nhận nhiệm vụ này để thêm một phần đảm bảo mà thôi.]

 

[Nhưng!]

 

[Ta được phép thất bại sao?]

 

[Ta cho phép mình thất bại sao?]

 

[Cái giá của thất bại … là Linh đó!]

 

[Ta không cho mình thất bại!]

 

[Ta tuyệt đối không cho mình thất bại!]

 

Đêm bỗng gào lên.

 

- TA KHÔNG CHO PHÉP MÌNH THẤT BẠI!!!!!

 

Cùng với tiếng gầm vang lên, cơ bắp nó tiếp tục bành trướng, vảy đen ngày một dày và cứng, lan tràn từ tay và ngực đến khắp các bộ phận khác trên cơ thể, thậm chí lan đến cả cổ và hai má của nó.

 

Tốc độ của Đêm bỗng bạo tăng, nó đạp mạnh xuống đất, di chuyển như một tia sét đến gần cô gái tóc vàng, bỏ lại phía sau một đám bụi tung lên.

 

Một cú đấm thúc vào bụng cô gái tóc vàng, cô cong người như con tôm, bắn về phía sau như một viên đạn, kéo dài thành một vệt dài đến 10 mét trên con đường đất, miệng ọc ra một đống chất lỏng, ngay lập tức bất tỉnh nhân sự.

 

- Đội trưởng, nhờ chú khống chế cô ta, chú có mang theo còng chứ?

 

Đêm nói, giọng nó lúc này nghe như tiếng gầm gừ của dã thú.

 

- Tất nhiên rồi, cậu cứ an tâm truy đuổi những người còn lại đi.

 

Đêm không nói lời thừa, lập tức lấy chiếc xe mô tô duy nhất còn nguyên vẹn phóng vào thị trấn.

 

Từ xa Đêm đã nhìn thấy bóng dáng 8 cô gái kia. Vẫn là cô gái bị nó đánh ngất khi trên đường cao tốc đang dẫn đầu, 7 cô gái khác theo sát phía sau.

 

Đêm đánh xe sang một con đường khác. Đường lối khu này nó rành như lòng bàn tay, Đêm ước lượng tốc độ của đối phương và quyết định chặn bắt họ ở một ngã tư. Nó phóng xe một vòng rồi đột ngột tăng tốc, cắt ngang đường chạy của 8 cô gái, một tay vẫn giữ tay lái, tay kia huơ ra ôm lấy cô gái chạy đầu bốc lên xe.

 

Cô gái bị bắt lập tức chống cự kịch liệt, hai người trên xe vừa đánh vừa né đòn, làm chiếc xe lảo đảo như say rượu.

 

Nhưng sức mạnh của Đêm bây giờ thậm chí đã vượt xa lúc nó đứng trên nóc ô tô cản phá 9 chiếc mô tô, trong tình huống cận chiến, cô gái rõ ràng bị yếu thế, cuối cùng bị Đêm bẻ tay ra sau lưng, áp đầu vào tay lái. Đêm gào lên bên tai cô gái:

 

- Thiết bị dò tìm đâu! Đưa đây! Ngay!

 

Cô gái không trả lời nó, Đêm tức giận, đang định nện cho cô một cú thì bỗng lốp bánh xe phía sau nổ tung.

 

Tạch tạch tạch tạch!

 

[Là tiếng súng tiểu liên!]

 

Các cô gái ở phía sau đã rút súng ra bắn về phía Đêm. Đêm cúi người thấp nhất có thể, vội bẻ lái tránh về một bên. Cô gái bị bắt nhân lúc xe đảo hướng đột ngột làm sự khống chế của Đêm lỏng ra một chút, đã vùng thoát và tung cùi chỏ vào mặt Đêm.

 

Đột ngột bị dính đòn, tay Đêm trượt tới nấc ga mạnh nhất, lại thêm lốp sau bị nổ, Đêm không thể kiểm soát nổi chiếc mô tô nữa, chiếc mô tô mất lái gầm lên một tiếng, lao vào một sạp hàng ở ngã tư gần đó, bánh xe phía sau ma sát với mặt đường kéo lê một đường lửa kèm theo tiếng rít kinh hoàng.

 

**********

 

Lam Huyền đang đứng chờ Đêm ở nơi hai người hay hẹn gặp. Cô bé đã chờ ở đây gần một tiếng đồng hồ rồi, nhìn bầu trời đang dần trở nên u ám, mây đen vần vũ, cô bé bỗng thấy thật ấm ức.

 

Mới rồi trên đường còn có người đi qua đi lại, nhưng bỗng nhiên tất cả mọi người tất tưởi chạy về nhà đóng cửa. Còn có cả bóng dáng cảnh sát thị trấn đang chạy ngược xuôi nói gì đó với mọi người. Lam Huyền đứng đợi trong góc đường khuất để tránh gió nên không ai để ý thấy cô bé.

 

[Có lẽ sắp bão to rồi, cảnh sát không muốn người dân ra ngoài đường khi trời bão thế này, rất nguy hiểm. Chỉ có con ngốc như mình mới bất chấp đứng đợi ở đây thôi.]

 

Đôi mắt Lam Huyền đã ngân ngấn nước mắt, cô bé thấy mình thật tủi thân.

 

[Đêm chết tiệt, dám cho tớ leo cây, vậy mà dám bảo là thích tớ. Từ giờ không thèm nhìn mặt cậu nữa!]

 

Lam Huyền đang định bỏ về thì bỗng từ xa vang lên tiếng xe mô tô rất ầm ĩ. Tiếng xe càng lúc càng gần làm cô hơi sợ hãi. Nghĩ là đám thanh niên đua xe, cô liền quay đầu vào trong thềm của sạp hàng nằm ở ngã tư gần đó, định trốn trong đó một lúc. Đúng lúc này một tiếng động rầm rĩ vang lên, sạp hàng cô định tiến vào bỗng vỡ tung, vụn gỗ bay tung toé cùng bùn đất và vải bạt. Từ phía một góc khác của sạp hàng, một chiếc xe mô tô tạo hình kỳ dị toàn thân màu đen đã phóng xuyên qua sạp hàng, bay ngay sát trước mặt Lam Huyền, cô bé thậm chí còn cảm nhận được gió cắt qua mặt mình đau rát, vụn gỗ bắn đầy lên quần áo mình.

 

Chiếc xe ngã ra lòng đường rồi trôi tuột theo quán tính, hai người trên xe vật lộn vài vòng rồi cũng bật ra khỏi yên xe, còn chiếc xe đâm đầu vào một căn nhà, đầu xe vỡ toang.

 

[Là anh hùng Mặt Nạ Bạc!]

 

Lam Huyền nhận ra một trong hai người. Người còn lại là một cô gái mặc bộ đồ gió màu đen ôm sát cơ thể. Cả hai người đều dính đầy bùn đất trên người, riêng Mặt Nạ Bạc còn có vết máu nhuốm lốm đốm trên hai ống tay áo.

 

Ngay khi rời khỏi yên xe, Đêm lập tức nhận ra Lam Huyền. Nó sực nhớ đến cuộc hẹn của nó và cô bé.

 

[Cậu ấy đợi mình từ sáng tới giờ sao?]

 

Một chút phân tâm, Đêm liền ăn một cước vào giữa ngực đau điếng, tiếp đến là một loạt chiêu vặn khớp bẻ xương, làm nó né tránh vô cùng chật vật. Cô gái tranh thủ rời khỏi sự đeo bám của Đêm, nhảy vọt lên một nóc nhà gần đó chạy đi.

 

[Khốn kiếp! Cô ả có thiết bị dò tìm, không thể để cô ả thoát được!]

 

Từ phía xa 7 cô gái khác đã đuổi kịp đến, Đêm do dự nhìn Lam Huyền, cô bé đang đứng ở vị trí giữa nó và 7 người kia.

 

[Không có gì đảm bảo là họ sẽ không làm hại người không liên quan cả.]

 

Không thể dùng tâm lý may rủi với sự sống chết của Lam Huyền, Đêm đành bỏ mặc “người dẫn đường”, lao về phía Lam Huyền.

 

Quả đúng như Đêm đoán, bọn họ sẽ không quan tâm đến người khác, dành toàn lực tiết kiệm thời gian để săn đuổi Linh, nhưng nếu có kẻ chắn đường thì không quan tâm đó là ai, nếu giết được họ sẽ tiện tay giết chết. Một cô gái khi đến gần Lam Huyền bỗng phất tay ra, từ trong cánh tay cô một lưỡi dao xé rách da thịt bắn ra, thân dao nằm ở cổ tay, lưỡi dao nằm ở khuỷu tay, lưỡi dao lướt một đường bán nguyệt chém thẳng vào cổ Lam Huyền.

 

Keng!

 

Đêm tung mình về phía trước, tay trái kéo Lam Huyền ôm vào trong lòng, tay phải đưa lên đỡ lưỡi dao, lưỡi dao chém vào vảy của nó vang lên tiếng “keng" chói tai.

 

[Dao dấu trong xương?]

 

Đêm bỗng thấy thật bi ai. Nó đã biết từ trước, nhưng nhìn cơ thể bị chỉnh sửa của họ nó vẫn thật đau lòng thay cho những cô gái này.

 

Đêm không ham chiến, nó vội ôm Lam Huyền bật nhảy lên nóc tường rồi chạy tách ra khỏi 7 cô gái, quả nhiên các cô cũng không để ý nó nữa mà toàn lực đuổi theo cô gái “dẫn đường".

 

Nhìn chiếc mô tô đã vỡ đầu nổ lốp, ước chừng không thể sử dụng. Đêm không muốn Lam Huyền xảy ra bất trắc gì nữa, cũng không muốn lãng phí thời gian, nên nó bế cô bé chạy thẳng về phía nhà cô. Bầu trời lúc này bắt đầu lất phất những hạt mưa to bằng hạt đậu.

 

- Cả … cảm ơn anh, lại được anh cứu lần nữa.

 

Lam Huyền lúng túng nói. Lần trước bất tỉnh nên cô không rõ, nhưng lần này được một chàng trai bế trong lòng khi đang hoàn toàn tỉnh táo làm cô vô cùng xấu hổ.

 

Đêm không trả lời, nó sợ trả lời sẽ làm lộ thân phận phận mất, nên chỉ nhẹ gật đầu. Nó liếc nhìn Lam Huyền trong lòng, so với thân hình đồ sộ của nó, cô bé 14 tuổi như một búp bê xinh đẹp nhỏ nhắn dễ thương, làm tim Đêm đập loạn.

 

Đến gần nhà Lam Huyền, Đêm thả cô bé xuống, rồi không nói một lời, lập tức đuổi về hướng 8 cô gái kia.


Lam Huyền với tay theo, định nói gì đó, nhưng lời nói không thốt nổi ra khỏi miệng. Cô bé cứ đứng đó nhìn theo thân hình Mặt Nạ Bạc đang khuất dần trong bầu trời đầy mây đen vần vũ.

 

> Mục lục 

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015

Please reload

Lưu trữ
Please reload

Tìm kiếm theo thẻ
Please reload

Follow Me
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square