Đêm - Chương 8: Bão về

October 25, 2015

> Di chuyển tới mục lục

 

Suốt mấy ngày, cứ có thời gian rỗi là Đêm lại cắm đầu ở thư viện trường, thậm chí dành trọn ngày chủ nhật quý giá của nó. Nó muốn tìm hiểu về con quái vật mình rắn 8 xúc tu.

 

Đêm đoán dị năng của mình có liên quan tới con quái vật đó, nên nếu muốn tìm hiểu về dị năng của mình, trước hết nó cần hiểu biết về con quái vật đó đã.

 

Mất mấy ngày trong thư viện, lướt hết các đầu sách, thậm chí tìm hiểu hết các truyền thuyết thần thoại mà không tìm thấy thông tin nào hữu dụng, Đêm đành bỏ cuộc.

 

Mấy ngày nay Đêm cũng bỏ công ra thí nghiệm dị năng của mình, cách thức vảy hoá cũng giống như lần đầu thử nghiệm, chỉ cần tưởng tượng ra cảnh Linh bị bắt đi là có thể vảy hoá. Thế nhưng nó phát hiện ra sức mạnh mình phát huy được ở trạng thái này càng ngày càng yếu, và vết vảy cũng càng ngày càng mờ nhạt!

 

Không tìm ra nguyên nhân, Đêm bắt đầu lo lắng. Sau chiến dịch phòng thí nghiệm, nó đã thấm thía ý nghĩa của sức mạnh. Nếu nó có đủ sức mạnh, thì trận chiến đó đã không chết nhiều người như vậy, nó thậm chí có thể cứu được tất cả bọn họ!

 

[Có lẽ gia nhập cục An Ninh là một lựa chọn không tồi.]

 

Đêm lấy chiếc điện thoại Sứa đưa cho mình ra, thông báo quyết định gia nhập tổ chức cho đối phương. Người ở đầu dây bên kia không hề nói nhiều lời thừa thãi, chỉ đơn giản hẹn nó chiều tối ngày thứ 5 của tuần đến khách sạn gặp mặt, chính là khách sạn mà Sứa và Ắc Quy đã thuê phòng lúc trước.

 

**********

 

Chiều ngày thứ 5, Đêm mặc nguyên bộ đồ thường ngày đến khách sạn đó. Nó không cần mặt nạ, vì 3 người bọn Sứa cũng đã biết mặt nó rồi.

 

Đứng trước cửa phòng hẹn, nó gõ cửa.

 

- Ai vậy?

 

Một giọng nam trung niên.

 

- Là tôi, Mặt Nạ Bạc.

 

- Mời cậu vào.

 

Đêm mở cửa bước vào. Trong căn phòng có 3 người đang ngồi. Một người đàn ông trung niên khoảng gần 50 tuổi, một người đàn ông tuổi tầm trên dưới 30 và một phụ nữ trung niên tuổi tầm 40.

 

- Ồ, cậu có gương mặt trẻ hơn tôi tưởng tượng đấy.

 

Người đàn ông trung niên mỉm cười nói.

 

- Cậu không cần phải căng thẳng, chúng ta cứ nói chuyện vài câu đã.

 

Người phụ nữ lên tiếng, cô mỉm cười hiền hậu rồi đứng dậy kéo ghế mời Đêm ngồi xuống.

 

Đêm ngồi xuống, tò mò đánh giá 3 người bọn họ.

 

Người phụ nữ lại nói tiếp:

 

- Tôi có thể hỏi tại sao cậu quyết định gia nhập với chúng tôi không?

 

- Tôi muốn phát huy tối đa tiềm lực của mình, cứu giúp nhiều người nhất có thể.

 

Đêm kiên định trả lời. Người phụ nữ nhìn nó một cách hứng thú, cô hỏi tiếp:

 

- Cậu có hiểu là những nhiệm vụ chúng tôi thực hiện đều rất nguy hiểm, thậm chí cậu có thể mất mạng đấy. Cậu không sợ sao?

 

Đêm bỗng nhớ đến người chiến sĩ vô danh kia, trái tim nó nhói đau một chút, sau đó là cảm giác nhiệt huyết dâng lên trong lòng.

 

- Có chứ, tôi rất sợ. Nhưng có rất nhiều người cần giúp đỡ còn đang sợ hãi hơn tôi, bọn họ là động lực giúp tôi vượt qua nỗi sợ.

 

Người phụ nữ sững lại một giây, cách cô ta nhìn nó nhu hoà hơn rất nhiều.

 

- Cậu không phải là gián điệp của tổ chức khác định cài vào cục An Ninh chứ? Cậu có dám cam đoan mình không có bất kỳ ý định gây bất lợi nào với chúng tôi, với cục An Ninh, với chính phù này không?

 

Đêm nhíu mày, nói:

 

- Tôi không phải gián điệp của bất kỳ tổ chức nào, cũng không có ý định gây bất lợi với chính phủ hay cục An Ninh, nhưng làm sao tôi chứng minh được điều này?

 

Đêm cảm thấy kỳ cục. Ngay từ câu hỏi đầu tiên nó đã nhận ra đây là một bài kiểm tra tư cách, nhưng chẳng lẽ chỉ hỏi như vậy thôi?

 

- Ngay khi cậu trả lời thì đã chứng minh được điều đó rồi.

 

Người phụ nữ cười hiền lành, rồi cô ta quay sang người đàn ông trung niên, nói:

 

- Kết quả chi tiết tôi sẽ gửi anh sau, hiện tại anh chỉ cần biết cậu ta hợp cách là được rồi. Tôi đi trước nhé, còn rất nhiều nơi đang cần tôi.

 

Người trung niên đứng dậy, bắt tay cô, cười ha hả:

 

- Cám ơn cô, cô vất vả rồi. Chắc lịch kín hết rồi nhỉ, tôi không làm mất thời gian của cô nữa. Nếu có thời gian rảnh, gọi tôi một tiếng, tôi bận mấy cũng sẽ bỏ đấy để đãi cô bữa ăn.

 

- Cái nghề của tôi thì làm gì có thời gian rảnh chứ, nhưng lời hứa của anh tôi sẽ nhớ.

 

Rồi cô nói với Đêm, trước khi quay mình vội vã bước ra cửa:

 

- Cố gắng lên nhé cậu bé, tôi tin cậu nhất định sẽ trở thành một người hùng thực thụ.

 

Đêm vẫn còn đang mơ hồ chưa hiểu ra sao thì người đàn ông trung niên đã vô vai nó, cười nói:

 

- Chúc mừng! Từ hôm nay cậu đã là một thành viên trong chúng tôi.

 

Đêm há hốc miệng, nó hỏi lại một cách khó tin:

 

- Vừa rồi … là kiểm tra tư cách thật hả? Nhanh vậy sao?

 

Ông ta cười, đáp:

 

- Chắc cậu đang nghĩ chúng tôi làm việc sơ sài vô trách nhiệm hả? Không đâu, đây là lần tuyển tân binh hoành tráng nhất, kỹ lưỡng nhất của đơn vị do tôi phụ trách đấy, cũng vì cậu được đánh giá cao quá mà.

 

Nhìn thấy sự hồ nghi trong mắt Đêm, ông ta giải thích thêm:

 

- Giờ cậu cũng là một thành viên rồi, có nói cho cậu cũng không sao. Người phụ nữ vừa rồi là một “thông linh giả”.

 

- Thông linh giả?

 

- Đúng vậy, là những người có khả năng kết nối tâm linh với người khác, từ đó biết được tâm trạng, cảm xúc, lý tưởng, … của người mà họ kết nối.

 

- Tức là đọc suy nghĩ ấy hả?

 

Đêm hoảng hồn, nó không rõ vừa rồi có suy nghĩ đến Linh hoặc chuyện phòng thí nghiệm không nữa.

 

- Không, họ không thể đọc được suy nghĩ, cũng không thể đọc được ký ức cụ thể, họ chỉ cảm nhận được mà thôi, từ đó có thể đánh giá một người có đang nói dối không, có lương thiện không, đại loại thế. Nói cho cậu rõ, thông linh giả vô cùng hiếm, mỗi người bọn họ đều là báu vật đối với quốc gia, thời gian của họ còn quý hơn cả vàng, phái một người tới đây điều tra tư cách và động cơ của cậu chứng tỏ cấp trên vô cùng coi trọng năng lực của cậu đấy. Cậu nên thấy vinh hạnh đi.

 

Đêm gật gù, giờ thì nó đã hiểu. Thì ra thời gian của người phụ nữ đó quý như vậy, thảo nào mà nó vừa vào, không giới thiệu gì cả đã hỏi ngay, mà chỉ hỏi đúng vài ba câu rồi vội đi luôn.

 

Người đàn ông trung niên lúc này mới chỉ vào bản thân nói:

 

- Lúc nãy chưa giới thiệu, thật thất lễ quá, tôi là Nguyễn Thành Tiến, phụ trách liên lạc, quản lý thông tin và hỗ trợ cho đơn vị của cậu. Còn anh chàng này là Pháo, lần này đi theo phụ trách an toàn cho tôi.

 

Nói rồi đưa tay chỉ về phía người đàn ông tầm 30 tuổi. Pháo đưa tay lên chào một cách đơn giản, nói:

 

- Chào, sau này hợp tác tốt nhé.

 

- Ông nói đơn vị của tôi, là đơn vị gì vậy? Là một đơn vị trong cục An Ninh?

 

Đêm hỏi.

 

- Khi thi hành nhiệm vụ, đôi khi phải hợp tác với cảnh sát địa phương, khi đó thân phận của cậu là người của cục An Ninh, nhưng đó chỉ là vỏ bọc thôi. Cậu thuộc một tổ chức hoạt động đặc biệt, chuyên xử lý những nhiệm vụ mà người thường không giải quyết được. Tên tổ chức là “Sét Zeus", tên đơn vị của cậu là “Cánh Ưng”, là một chi nhánh của Sét Zeus mới được thành lập tại thành phố Sông Điền.

 

Tiến ngừng một chút, rồi lấy một tập giấy từ trong cặp ra, đưa cho Đêm, nói tiếp:

 

- Để đảm bảo hoạt động thường xuyên của cậu, cậu cần chuyển lên sống ở thành phố Sông Điền. Chúng tôi sẽ tạo lí do di chuyển cũng như thân phận xã hội phù hợp cho cậu ở thành phố. Nếu có bất kỳ rắc rối nào, cứ nói ra, chúng tôi sẽ thay cậu giải quyết. Giờ cậu điền thông tin cá nhân vào đây, và ký vào bản cam kết gia nhập tổ chức này cho tôi.

 

[Chuyển lên thành phố sống? Vậy … mình phải xa Lam Huyền sao?]

 

Đêm đờ người ra, nó có chút do dự.

 

- Sao vậy?

 

Tiến hỏi.

 

- Không … không có gì.

 

Đêm nhận lấy tập tài liệu và bắt đầu viết.

 

[Mình đã quyết tâm trở thành một anh hùng, mình có thể cứu cuộc sống của rất nhiều người, còn điều gì tuyệt vời hơn thế? Hơn nữa, thành phố Sông Điền cũng gần đây, mình có thể thường xuyên về thăm nhà và gặp cô ấy cơ mà.]

 

Sau khi Đêm viết xong, nó đưa lại cho Tiến, ông ngồi đọc cẩn thận, Pháo ở bên cạnh không hề tỏ ra quan tâm một chút nào.

 

- Hả? Mười … mười bốn tuổi? Ái ui!

 

Tiến hét lên ngạc nhiên, bật dậy khỏi ghế, đùi đập vào bàn, rồi lại kêu đau.

 

- Xin lỗi, tôi bất ngờ quá, lỡ làm lộ thông tin của cậu rồi.

 

Tiến lấy lại tinh thần, áy náy nhìn Đêm nói. Pháo đứng bên cạnh nói:

 

- Không sao đâu, chỉ là tuổi thôi mà, tôi hứa sẽ giữ bí mật.

 

Đêm nghe vậy cũng nói:

 

- Tôi cũng nghĩ là không vấn đề gì.

 

Pháo nhìn Đêm đầy hứng thú, cười khà khà:

 

- Tôi cứ nghĩ cậu phải 17, 18 tuổi rồi cơ. Không ngờ mới chỉ 14. Vậy gọi tôi là “chú" chắc cũng không quá.

 

- Vâng … chú Pháo.

 

- Ha ha … thôi, nghe kỳ quá. Cậu gọi vậy thì các thành viên khác đều biết cậu là một thằng nhóc mất. Cứ gọi là “anh Pháo” đi. Mà cậu làm tôi ấn tượng đấy, 14 tuổi đã có tiềm lực như thế này …

 

- Anh quá khen rồi.

 

Lúc này Tiến đã xem xong toàn bộ giấy tờ và nói:

 

- Được rồi, từ giờ chúng ta sẽ liên lạc qua chiếc điện thoại cậu đang giữ. Có bất kỳ rắc rối nào thì cứ gọi nhé. Khi sắp xếp xong thủ tục để chuyển cậu lên thành phố chúng tôi sẽ thông báo sau.

 

Vậy là cuộc gặp mặt đã xong, Đêm tạm biệt hai người rồi quay về nhà.

 

Linh lặng lẽ xuất hiện phía sau Đêm.

 

- Linh, theo cô thì tôi có nên nhờ họ tìm hiểu về dị năng của mình không?

 

- Theo em thì không.

 

- Tại sao?

 

- Dị năng của chủ nhân liên quan mật thiết tới con quái vật trong phòng thí nghiệm, chỉ cần họ nghiên cứu dị năng của ngài một chút là có thể phát hiện ra mối liên quan này. Chuyện như vậy tuyệt đối không được để xảy ra, vì phòng thí nghiệm đó có vẻ vô cùng quan trọng với bọn họ. Theo em, chủ nhân chỉ cần để họ nghĩ dị năng của mình là đôi mắt nhìn trong bóng tối, cộng thêm cơ thể dẻo dai khoẻ mạnh hơn xa người thường là được. Em cũng nghĩ ngài nên tránh vảy hoá trước mặt bọn họ khi làm nhiệm vụ.

 

Đêm không cam lòng lắm, một trong những mục đích để nó tham gia vào Sét Zeus là muốn tìm hiểu và phát huy dị năng của mình.

 

Linh dường như hiểu được băn khoăn của Đêm, cô nói:

 

- Chủ nhân, ngài có thể tiếp cận nguồn thông tin của tổ chức thì có thể tự mình tìm hiểu mà, không nhất thiết phải nhờ người khác.

 

- Ừ, phải vậy thôi.

 

Đêm thở dài.

 

**********

 

- Cậu làm gì mà nhìn tớ chằm chằm vậy?

 

Lam Huyền ngượng ngùng nói.

 

- Tại cậu xinh quá thôi.

 

- Cậu dẻo mỏ như vậy từ khi nào thế?

 

Nói thật đến chính Đêm cũng bất ngờ khi nó bật ra câu nói đó, giờ nó cũng thấy hơi xấu hổ.

 

[Chẳng lẽ là vì mình sắp phải lên thành phố sao?]

 

- Dạo này cậu lạ lắm nhé, hay đến thư viện làm gì đó, đôi khi mải suy nghĩ đến mức tớ gọi cũng không để ý nữa.

 

Đêm không trả lời, nó còn đang nhìn về bầu trời phía xa, nghĩ đến tương lai xa cách sau này.

 

- Huyền này.

 

- Ừ?

 

- Lên cấp 3, cậu có định học ở thị trấn này không? Hay là học trường chuyên trên thành phố?

 

“Thành phố” nó hỏi chính là thành phố Sông Điền. Thị trấn Tiên Ngoạn chỉ là một trấn nhỏ trực thuộc tỉnh Sông Điền, mà trung tâm tỉnh Sông Điền là thành phố Sông Điền. Trên thành phố có nhiều trường học chất lượng cao, đặc biệt là trường chuyên thành phố, hầu hết những học sinh trường nó mà có học lực tốt một chút đều đăng ký thi đầu vào ở đây, số còn lại thì học tại thị trấn. Đêm nghĩ nếu Lam Huyền cũng học ở trên thành phố, thì rất có thể nó và cô bé lại được gần bên nhau.

 

Lam Huyền cũng nhìn về bầu trời phía xa, cô bé khẽ đáp:

 

- Không, tớ đã nộp hồ sơ vào trường Sư Phạm trên thủ đô rồi, cũng đã được chấp nhận.

 

Trường Sư Phạm là một trường đại học, nhưng cũng mở hệ đào tạo cho học sinh cấp 3. Phần lớn học sinh cấp 3 học ở đây về sau sẽ liên thông lên thẳng đại học Sư Phạm.

 

Đêm có chút bần thần. Có thể nói trấn Tiên Ngoạn nằm giữa thành phố Sông Điền và thủ đô, nhưng đi về phía thủ đô thì xa hơn nhiều. Thế có nghĩa là nó và Lam Huyền sẽ càng xa cách, và khó gặp nhau hơn là nó tưởng nhiều.

 

- Cậu sao vậy? Chủ nhật được nghỉ tớ sẽ về thăm nhà, lúc đó chúng ta vẫn gặp nhau được mà.

 

- Ừ, cậu nói đúng.

 

Đêm cười gượng. Nó cũng không biết liệu có về nhà thường xuyên được không. Giống với cảnh sát hay công an, nhiệm vụ của nó cũng sẽ khá bận rộn, thậm chí không có ngày nghỉ cố định. Nếu như Lam Huyền ở thị trấn, thì bất cứ lúc nào rảnh rỗi, dù có là ngày trong tuần, nó cũng có thể về gặp cô bé, vì từ thành phố về thị trấn khá nhanh, chỉ mất 40 phút đi bus mà thôi. Nhưng nếu cô bé học ở trên thủ đô, thì nó không thể làm như vậy được.

 

Đêm hít sâu rồi thở ra, áp chế những suy nghĩ linh tinh lại.Nó không thể thay đổi được hiện thực này, điều nó cần làm là tạo ra những kỷ niệm thật đẹp cho nó và Lam Huyền. Đêm nhìn sâu vào mắt Lam Huyền và nói:

 

- Huyền, chủ nhật này mình gặp nhau được không?

 

Cô bé mỉm cười nhìn Đêm, đáp:

 

- Được chứ, mình gặp nhau lúc nào?

 

- 10 giờ sáng nhé, tại chỗ hẹn gần trường như mọi khi. Chúng ta sẽ đi chơi cả ngày, đến chiều thì tớ sẽ dẫn cậu đến một nơi ngắm hoàng hôn rất tuyệt.

 

Đêm nhe răng cười.

 

- Nghe hấp dẫn đấy, nhưng mà tớ nghe đài báo sắp có bão về đấy, không biết là chủ nhật hay thứ hai nữa.

 

- Bão đến cũng tốt, nếu có bão thì tìm một quán ăn gần nhà cậu, ngồi bên trong ăn mì ngắm bão ngoài cửa sổ cũng thích mà.

 

- Các bác nông dân mà nghe cậu nói “bão đến cũng tốt” với cả “ngắm bão cũng thích mà" thì thể nào cũng vác cuốc đuổi đánh cậu chạy khắp thị trấn cho xem.

 

Lam Huyền nói, rồi hai đứa cùng cười rũ rượi.

 

**********

 

Chủ nhật, bầu trời trong vắt cao vời vợi, nắng vàng toả xuống trải dài lên thảm rừng tạo thành một màu xanh vàng tuyệt đẹp. Nhưng từ xa nơi đường chân trời, thấp thoáng một màu đen u ám kéo dài.

 

 

 

Đêm đánh răng rửa mặt xong, từ phòng tắm đi vào phòng ăn kiếm đồ ăn sáng. Mẹ Đêm đang ở trong bếp nấu cơm cùng Linh, tiếng cô nói chuyện vọng ra:

 

- … sai nó rửa bát nấu cơm thì được, chứ đừng bao giờ nhờ nó nhặt rau. Mấy lần cô thấy nó bắt được con sâu lúc nhặt rau, lại đem ra thả vào vườn rau của cô. Thằng nhóc này từ bé đã vậy, đến con sâu nó cũng không dám giết, nhưng làm thế khác nào mua việc cho cô đâu?

 

Đêm thấy nóng hết cả mặt.

 

[Mẹ thật là, kể chuyện đó thì sau này sao mà ra oai trước mặt Linh được nữa?]

 

- E hèm!

 

Đêm quyết định chứng minh sự tồn tại của mình để cắt ngang câu chuyện.

 

- Dậy rồi à con? Chờ chút nhé, bữa sáng sắp xong rồi.

 

Đêm ra phòng khách (mà hiện tại là phòng ngủ của nó) ngồi chờ. Bỗng nhiên điện thoại trong túi nó rung lên.

 

Là chiếc điện thoại dùng để liên lạc với Sét Zeus.

 

Đêm nhẹ nhàng chuồn ra ngoài, nhìn ngó xung quanh cẩn thận mới bỏ điện thoại ra nghe.

 

- Phải Cánh Ưng không?

 

- Mặt Nạ Bạc, trường hợp khẩn cấp. Từ hướng thủ đô có 9 đối tượng cực kỳ nguy hiểm đang tiến tới thị trấn của cậu, bằng mọi giá hãy chặn chúng lại, giúp kéo dài thời gian chờ đồng đội cậu. Tôi sẽ gửi toàn bộ thông tin vào điện thoại của cậu, bao gồm cả vị trí hiện tại và hướng di chuyển của chúng.

 

Từ giọng nói khẩn trương của đầu dây bên kia, Đêm nhận thấy tính nghiêm trọng của vấn đề. Nó đáp ngắn gọn:

 

- Rõ.

 

Chiếc điện thoại của Đêm bỗng rung lên, rồi tự động lắp ráp lại, từ một chiếc điện thoại cầm tay thô kệch cổ lỗ bỗng xuất hiện thêm một màn hình, trên màn hình hiện ra rất nhiều thông tin.

 

- Oa, hết xảy!

 

Mặc dù biết chuyện này rất nghiêm trọng, nhưng Đêm vẫn không thể ngăn được chút niềm vui sướng trẻ con nổi lên trong lòng nó khi được sở hữu một thứ đồ công nghệ cao chỉ có thể thấy trên phim ảnh thế này.

 

Đêm vội chạy vào nhà, vừa đọc thông tin nhận được, vừa thay bộ đồ ngủ bằng một bộ đồ thể thao dễ vận động.

 

Khi Đêm đang định gọi Linh đi cùng thì bước chân của nó sựng lại, lời định nói không thể thoát ra khỏi miệng.

 

Đêm trầm mặc một lúc, rồi đi vào bếp nói:

 

- Mẹ à, con lên thị trấn mua vài thứ, mẹ không cần chờ cơm nhé, có khi con ăn cơm nhà bạn luôn.

 

- Hay là đưa chị đi cùng luôn nhé, chị cũng muốn vào thị trấn chơi.

 

Linh nói luôn, nếu là bình thường thì nhất định Đêm sẽ mượn cớ này để lôi Linh đi theo cùng, nhưng hôm nay thì không được.

 

- Thôi, chị cứ ở nhà với mẹ em đi, có khi em đi một lát là đã về ấy mà.

 

Nói rồi nó không cho Linh có cơ hội hỏi tiếp, vội đi ra khỏi bếp.

 

Đêm đi đến chỗ giấu đồ, lấy mặt nạ đeo lên rồi chạy về phía thị trấn.

 

Ngay bìa rừng đã có một chiếc xe ô tô 4 chỗ đang đợi sẵn, Đêm đi về phía chiếc xe, gõ cửa kính.

 

Cửa xe mở ra, đội trưởng đội cảnh sát của thị trấn thò đầu ra, nói:

 

- Vào xe nhanh đi.

 

Đêm chui vào xe, chiếc xe lập tức nổ máy và phóng về hướng thủ đô. Đội trưởng cười hề hà:

 

- Thật không ngờ cậu lại là người của cục An Ninh, chắc là mới gia nhập gần đây hả?

 

- Vâng. Nhưng dù là vậy, chuyện tôi liên quan đến chiến dịch ngày đó, vẫn mong chú giữ kín.

 

- Tất nhiên rồi, liên quan đến cả miếng cơm manh áo của tôi mà. Phi vụ này không hiểu sao lại chỉ có mình cậu vậy? Đến tôi được gọi đến cũng chỉ làm nhiệm vụ lái xe mà không được phép tham gia.

 

[Đương nhiên rồi, vì với đối tượng chúng ta sắp chạm trán, cảnh sát bình thường tham gia chỉ chết oan mà thôi, hầu như không có tác dụng gì cả. Mà những chuyện liên quan tới phòng thí nghiệm, chính phủ có vẻ cực kỳ nhạy cảm, không muốn lộ ra ngoài.]

 

Đêm không trả lời. Đội trưởng thấy nó im lặng như vậy thì cũng không hỏi gì nữa, thầm suy đoán có lẽ việc này liên quan tới một số thông tin không thể lộ của cục An Ninh.

 

Thực sự lúc này trong lòng Đêm đang rất lo lắng. Việc cấp trên đánh giá nó có thể giúp đồng đội câu giờ là dựa trên báo cáo về sức mạnh của nó. Mà trên cái báo cáo đó là trạng thái vảy hoá mạnh nhất của Đêm khi chiến đấu với Người Sắt! Hiện tại nó không cách nào tiến vào trạng thái mạnh như vậy. Đêm hoàn toàn có thể nói ra sự thật và từ chối nhiệm vụ này, để cấp trên sắp xếp lại kế hoạch, nhưng nó có lí do không thể làm vậy!

 

[Nếu mình không thể câu giờ, cấp trên sẽ từ bỏ kế hoạch câu giờ, để bọn họ lọt vào thị trấn, sau đó sẽ giăng lưới bắt gọn.]

 

[Nhưng mình không thể để chuyện đó xảy ra! Nhất định, nhất định phải cản họ tại đây!]

 

Đêm nghiến răng, hai tay nắm chặt lại.

 

Xe đã đi được gần một giờ trên đường cao tốc, Đêm nhìn vào thông tin định vị trên màn hình điện thoại, nói:

 

- Chúng ta sắp chạm trán đối tượng rồi.

 

- Sao cậu biết?

 

- Đồng đội của tôi đã lén gắn thiết bị định vị lên xe mô tô của bọn họ.

 

Đội trưởng “ồ" một tiếng, rồi giảm tốc độ xe, quay đầu sang làn đường ngược chiều.

 

Một lúc sau, qua kính chiếu hậu, Đêm có thể nhìn thấy một đoàn xe 9 chiếc, mỗi chiếc đều là mô tô phân khối lớn, kiểu dáng thiết kế đặc biệt toàn một màu đen, nó chưa từng nhìn thấy bao giờ. Trên mỗi chiếc xe là một cô gái mặc bộ áo gió ôm sát người cũng màu đen, đầu đội mũ bảo hiểm màu đen che kín khuôn mặt.

 

[Bọn họ tới rồi!]

 

Đêm nhìn bản đồ qua màn hình điện thoại, ngẫm nghĩ tính toán một lúc, rồi gọi cho người giữ liên lạc của Cánh Ưng:

 

- Tôi muốn các người liên hệ với toàn bộ cảnh sát và công an của các thôn Hợp Xá, Thu Đồng, Hải Thịnh, Cáp Ngân. Huy động bọn họ lập tức sơ tán toàn bộ dân chúng trong khu vực 4 thôn đó, hoặc ít nhất cũng bảo họ nấp trong nhà, tuyệt đối không ra ngoài. Ngay lập tức! À, còn nữa, sơ tán cả người dân của thị trấn Tiên Ngoạn cho tôi!

 

Người phụ trách liên lạc nghe vậy vội hỏi:

 

- Thị trấn Tiên Ngoạn? Việc sơ tán người dân sẽ gây ra ảnh hưởng rất xấu, nên chúng tôi muốn hạn chế nhất có thể. Chúng tôi chỉ biết hướng đi đại khái của đối tượng, không hề có thông tin chắc chắc về tuyến đường chúng sẽ đi có qua thị trấn Tiên Ngoạn hay không. Thêm nữa, thị trấn Tiên Ngoạn cũng cách khu vực chặn đánh những mấy chục km, có thể nói là hầu như không liên quan, chúng tôi từ chối yêu cầu sơ tán ở đây.

 

Đêm tức đến suýt nữa đập vỡ điện thoại. Nó biết rõ bọn họ sẽ đi qua thị trấn Tiên Ngoạn, bởi vì mục tiêu của bọn họ đang ở thị trấn Tiên Ngoạn! Nhưng nó không thể giải thích lí do cho nhân viên liên lạc kia được, nên đành cắn răng bỏ qua.

 

Tiếp đó nó quay sang nói với đội trưởng:

 

- Đội trưởng, mở cửa kính xe ra đi, một lát nữa khi bọn họ đi ngang qua, chú áp sát vào chiếc xe đi đầu tiên, tôi sẽ nhảy qua cửa kính lên xe của bọn họ.

 

Đội trưởng giật nảy mình:

 

- Thế có quá nguy hiểm không?

 

- Không sao đâu, tin vào tôi, chú chỉ cần chú ý đừng để gây tai nạn ảnh hưởng tới người thường là được.

 

Gần đây liên tục tập luyện vảy hoá, nhận biết của Đêm với khả năng của mình đã rõ hơn nhiều. Nó trong trạng thái vảy hoá có thể thực hiện những hành động gần như là không tưởng với người thường, nên nó rất có lòng tin vào mình.

 

Đêm nhắm mắt tập trung, cơ thể nó dần xuất hiện những tấm vảy dưới da, nó cảm thấy sức mạnh cuồn cuộn trong mỗi thớ cơ.

 

Một chiếc mô tô vượt lên trên xe của đội trưởng, đội trưởng từ tốn điều khiển xe sáp lại gần chiếc mô tô đó. Cô gái trên mô tô dường như nhận ra gì đó, quay đầu nhìn sang, thấy đằng sau ô kính mở của cửa ô tô là một thanh niên đeo mặt nạ. Trước khi cô kịp phản ứng thì thanh niên đó đã lao tới như một con báo săn, đáp chuẩn xác lên chiếc mô tô của cô, hai tay ôm chặt eo cô.

 

Đột nhiên có thêm một người nhảy lên xe, chiếc xe lảo đảo mất khống chế, cô gái vội tập trung điều chỉnh tay lái để chiếc xe không bị đổ lăn ra đường. Khi xe vừa lấy lại thăng bằng, Đêm đã dùng tay đập vào sau tai cô, khiến cô gái ngất xỉu ngay lập tức.

 

Đêm đưa tay cầm lấy tay lái. Mặc dù ngoài xe đạp ra nó chưa lái một phương tiện hai bánh nào khác, nhưng với sức mạnh hai tay và khả năng phản ứng siêu việt của hệ thần kinh và cơ bắp, lại thêm cặp mắt siêu nhân, nó mất không nhiều thời gian để làm quen với việc điều khiển chiếc xe.

 

[Đầu tiên phải dụ bọn họ đến nơi vắng dân cư đã.]

 

Đêm nghĩ vậy, liền lái xe tránh khỏi đường quốc lộ, rẽ vào một con đường tiến về phía núi.

 

Những chiếc xe còn lại thấy đồng đội bị khống chế, cũng vội vàng đuổi theo.

 

- Tạch tạch tạch tạch …

 

Tiếng súng tiểu liên vang lên, đạn sượt qua xe của Đêm, bắn tung đất cát phía trước.

 

[Ai chơi súng chứ? Thật không công bằng!]

 

Đêm thầm trách móc, nó vặn ga hết cỡ, chiếc xe rú lên như một con thú phát cuồng, nhảy chồm chồm trên con đường nhựa đã xuống cấp. Tám chiếc xe phía sau cũng đồng loạt tăng tốc. Trên con đường gập ghềnh này, đi với tốc độ cao như vậy buộc phải toàn lực khống chế tay lái, nên không còn loạt đạn nào bắn về phía Đêm nữa.

 

Xe của Đêm đâm vào thôn Hợp Xá, lắt léo đổi hướng qua các ngõ nhỏ chẳng chịt. Nó dựa vào đường đi đã vạch sẵn trên di động trước đó, nên không sợ lạc hay gặp đường cụt. Nhưng vừa phóng nhanh, vừa phải quan sát xung quanh, lại phải nhìn vào màn hình điện thoại buộc nơi cổ tay thì quả là phải có phản ứng thần kinh cỡ Đêm mới có thể làm nổi.

 

Đêm điều khiển chiếc mô tô đâm tan nát vài chiếc lồng gà của mấy bà bán đồ đan bày lấn ra lòng đường, vừa xông ra khỏi địa phận thôn Hợp Xá thì tiếng động cơ từ trên đầu vọng xuống, một bóng đen bay qua đầu nó, rơi xuống chặn trước chiếc xe, tạo nên một đám bụi mờ mịt. Từ trong đám bụi có thể thấy một bóng thiếu nữ mờ ảo đang một tay giơ súng về phía nó.

 

[Chúa ơi! Cô ta điều khiển xe đi trên các nóc nhà!]

 

Đêm hoảng hốt bẻ lái, rẽ sang một con hẻm bên cạnh, vừa kịp lúc đạn bắn tung toé vị trí nó trước đó một giây.

 

[Cô ta bắn như thể không hề quan tâm đến sống chết của đồng đội, vậy sao cô ta còn đuổi theo dữ dội như vậy? Cứ bỏ mặc đồng đội mà đi tiếp là được mà!]

 

Đêm sực nhớ đến một thông tin mà nó nhận được từ Cánh Ưng.

 

[Chẳng lẽ … trên người cô gái này có thiết bị dò tìm được Cánh Ưng nhắc đến?]

 

[Đúng rồi, chính vì cô gái này là “người dẫn đường" nên mới đi đầu tiên trong đội ngũ, như vậy chỉ cần mình đem cô gái này đi xa, họ sẽ không thể tiến về thị trấn được nữa!]

 

Đêm không thể suy nghĩ tiếp được nữa, vì những tiếng động cơ áp đảo trên đầu đã cắt đứt dòng suy nghĩ của nó.

 

Các cô gái còn lại điều khiển mô tô như những nghệ sĩ tài ba, từng chiếc xe nhảy bật lên tường, rồi nhảy bật lên nóc nhà, hùng dũng bay từ nóc nhà này sang nóc nhà khác, làm ngói bắn tung toé, gạch vụn rơi vương vãi. Khác với Đêm phải rẽ trái rẽ phải theo đường lối, họ truy đuổi Đêm theo một đường thẳng tắp, chẳng mấy chốc đã vây Đêm vào giữa.

 

Mô tô bay lượn trên đầu, đạn rơi tới tấp như mưa, Đêm cưỡi xe lăn lộn trong làn đạn như vũ công khiêu vũ trong mưa tên. Những sạp hàng bên đường nếu không bị tông lăn lộn thì cũng bị súng bắn tan tác. Chiếc xe mô tô của Đêm giờ đã chằng chịt vết xước và bám đầy đất bẩn lẫn rác rưởi. Nhưng vấn đề lớn nhất là Đêm đã đi lạc khỏi lộ trình ban đầu! Giờ nó chỉ biết cắm đầu theo phương hướng đại khái đã xác định từ trước, không quan tâm mình đi con đường nào nữa.

 

Thế là, chẳng mấy chốc nó đã gặp đường cụt.

 

Nhìn bức tường đất phía trước, hai mắt Đêm đỏ bừng, nó cắn răng gào lên một tiếng, tay vặn ga hết cỡ, xông thẳng vào bức tường đất đó.

 

Bùm!

 

Đất bay tung toé, đất chui vào trong miệng mũi nó, nhưng rốt cuộc nó đã vượt qua bức tường chết tiệt đó.

 

Trải dài trước mắt nó giờ đây là màu xanh của núi rừng. Đêm mừng rỡ vô cùng, không ngờ rượt đuổi một lúc đã vượt qua địa phận của 4 thôn và đến được ngọn núi này rồi! Trong rừng là địa bàn sở trường của nó, chỉ cần bỏ xe lại và mang theo cô gái này trốn vào đó, nó tự tin có thể lùa mấy cô kia mệt chết!

 

Ngay khi Đêm đang vì mừng rỡ mà sơ ý nhất, cô gái trong lòng nó bỗng cử động!

 

Một cú huých cùi trỏ cực nặng vào đúng vùng ức của nó, làm nó trong phút chốc bỗng mất cảm giác toàn cơ thể. Tiếp theo, bằng một động tác dẻo không tưởng, tay cô gái giữ tay lái, xoay người dùng chân tung cước đá văng nó xuống xe.

 

Đêm ngã lăn lộn mấy vòng, cô gái kia rút súng được buộc ở đùi ra, bắn về phía nó.

 

Đêm dồn hết sức vào chân, bật nhảy, lao vỡ cửa sổ của một nhà kho gần đó, chui vào bên trong.

 

Cô gái bên ngoài không dây dưa với Đêm, mà vội lái xe quay lại đường cao tốc. Một lát sau 8 cô gái còn lại cũng hội tụ lại, đi theo phía sau cô gái này trở về đường cao tốc.


Đêm đứng đó bất lực nhìn 9 cô gái đi xa. Chẳng biết từ bao giờ nắng ấm trên bầu trời đã không còn nữa, cơn gió se lạnh mang theo hơi nước từ phương xa thổi đến, mây mù kéo tới che kín bầu trời báo hiệu một cơn bão đang đến.

 

> Di chuyển tới mục lục

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015