Đêm - Chương 7: Thức tỉnh

October 24, 2015

Mặt Lam Huyền bỗng chốc biến thành màu táo chín, cô bé ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác, nói:

 

- Xấu xa!

 

Đêm kiên trì nói, như con sói già đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ:

 

- Cậu kiên định về phán đoán của mình lắm mà, sao bây giờ lại sợ rồi?

 

Lam Huyền lườm nó, cuối cùng nói:

 

- Cá thì cá.

 

Đêm suýt nữa thì làm biểu tượng chiến thắng, cũng may nó kìm mình lại được, nhưng trong bụng nó giờ nở hoa hết rồi.

 

[Yeah! Cá đã cắn câu!]

 

- Nhưng mà!

 

Lam Huyền bỗng nói. Cô nhìn Đêm như thể đã thấu âm mưu của tên nhóc hư hỏng này.

 

- Điều kiện phải thay đổi một chút.

 

Đêm có chút chột dạ, nó hỏi ngay:

 

- Thay đổi như thế nào?

 

- Nếu cậu thắng, tớ sẽ cho cậu không phải một nụ hôn, mà chỉ là một phần của nụ hôn.

 

- Một phần của nụ hôn? Thế nghĩa là sao?

 

- Để xem nào … là 20% của nụ hôn. Thế nghĩa là cậu sẽ không được tớ hôn, cho đến khi nào đạt được 100% thì mới tính là một nụ hôn.

 

Đêm ỉu xìu, nhưng như thế còn hơn là không có chút hy vọng nào, nó yếu ớt đáp lại:

 

- Được rồi … 20% thì 20%.

 

Nhìn vẻ mặt “gian kế không thực hiện được” của Đêm, Lam Huyền cười trộm, cô bé huých tay Đêm, nói:

 

- Thôi nào, đừng dỗi nữa. Trời cũng sắp tối rồi, cậu đưa tớ về nhé.

 

- Ừ, đi về thôi.

 

Hai người đi song song bên bờ hồ, ánh hoàng hôn kéo dài cặp bóng trải trên nền đất, tạo thành một khung cảnh thơ mộng.

 

Những ngày tiếp theo đó, không khí giữa Lam Huyền và Đêm có chút lúng túng ngượng ngùng, dù sao thì Đêm cũng đã đòi hôn Lam Huyền, và mặc dù cô bé không đồng ý, nhưng cũng coi như là cho nó một cơ hội. Mà một nụ hôn, đó chẳng phải là chuyện chỉ có những cặp yêu nhau mới được phép làm hay sao? Đêm có chút ảo tưởng, phải chăng Lam Huyền đã chấp nhận lời tỏ tình của nó rồi?

 

Hai ngày sau buổi đi dạo ven hồ đó, Đêm rốt cuộc không nhịn được nữa, viết một mấu giấy ném cho Lam Huyền.

 

“Này, quan hệ hiện tại của bọn mình là như thế nào nhỉ?”

 

Một lúc sau có người chuyền cho nó mẩu giấy, nó mở ra xem, là chữ của Lam Huyền.

 

“Chưa đủ nhớ để gọi là yêu.

Chưa đủ quên để gọi là xa lạ.”

 

Đêm cầm tờ giấy trong tay mà trong lòng ngổn ngang ý nghĩ. Mặc dù lí trí đã biết trước là Lam Huyền vẫn chưa nhận lời yêu nó, nhưng trong lòng nó vẫn nhói đau.

 

Giờ nghỉ trưa, nó lại hẹn Lam Huyền ra ngoài vườn trường ngồi ăn chung. Giữa trưa tháng 5 trời nắng nóng ghê gớm, nên nó và Lam Huyền không thể ngồi ăn trên sân thượng được nữa.

 

- Lần này kiểm tra 1 tiết nếu tớ được điểm 10 môn Lý, thì cậu mất tớ 3% nhé.

 

Lam Huyền đỏ mặt lườm nó:

 

- Này, cậu bị nghiện trò đó rồi à, sao cái gì cũng đòi % thế?

 

- Thì tại cậu bày ra trước chứ, tớ mà không tranh thủ phấn đấu, biết đến bao giờ mới được 100%?

 

- Với tốc độ này chẳng mấy mà được, không phải hôm qua cậu trực nhật lớp hộ tớ đã đòi 3% rồi sao?

 

- Nhanh đâu mà nhanh, tính tổng cộng đến bây giờ mới được 5%, cho dù cộng cả vụ cá cược đầu tiên thắng cậu đi nữa thì cũng mới là 25% à.

 

- Hừ, cậu cứ đòi như vậy, tớ sẽ trừ của cậu 1%.

 

- Á đừng, tớ không đòi nữa.

 

Cuộc đối thoại giữa hai người giờ đây luôn mang theo một chút ái muội, so với ngày xưa thì đã là tốt hơn rất nhiều, nhưng chẳng hiểu sao, Đêm vẫn thấy không thoả mãn. Trong lòng nó như có một ngọn lửa mới được thắp lên, luôn cháy âm ỉ không thể nào dập tắt được. Nó ngồi nói chuyện với Lam Huyền mà không còn cảm giác hồi hộp như ban đầu hay thoải mái mãn nguyện như một tháng qua nữa, mà thay vào đó, nó cảm thấy bức bối, cảm thấy khát khao.

 

**********

 

Từ hôm chủ nhật đi dạo bên bờ hồ với Lam Huyền trở đi, những ngày sau đó, Đêm luôn mang theo mặt nạ và áo choàng giấu trong cặp.

 

Vì 20% nụ hôn, Đêm chấp nhận mạo hiểm xuất hiện một lần, dù cho nếu làm vậy là lãng phí công sức ẩn thân một tháng qua, vì cục An Ninh sẽ biết nó chưa từng rời khỏi thị trấn. Nhưng nó chẳng còn đầu óc mà để tâm chuyện đó nữa, thầm nghĩ sau vụ này lại ẩn thân một thời gian dài nữa cũng được. Vấn đề là bây giờ đội trưởng không liên lạc với nó nữa, nó phải tự mình tìm kiếm việc để làm. Nhưng không có thông tin từ phía đội cảnh sát, việc phát hiện tội phạm khó khăn hơn rất nhiều.

 

Mỗi ngày học xong là nó lại mang theo cặp sách đựng mặt nạ, lang thang đi khắp thị trấn, tìm kiếm xem có chuyện bất bình xảy ra ở đâu đó không. Thế nhưng, chuyện bất bình thì không thấy, lại làm Linh (đang ẩn nấp đi theo bảo vệ) thấy rất nhiều món ăn vặt mới lạ. Kết quả là trước cặp mắt long lanh tha thiết của Linh, Đêm không nhịn được móc tiền túi ra mua cho cô ăn thử. Tất nhiên là Linh vẫn không lộ mặt, hai người chỉ đi cùng nhau ở những chỗ vắng người, lúc đó Đêm mới đưa đồ ăn mua trước đó ra cho cô. Mỗi lần ăn được một món hợp khẩu vị, đôi mắt của Linh lại mở to ra, biểu cảm bất ngờ vô cùng đáng yêu, ríu rít nói:

 

- Chủ nhân, chủ nhân. Món này thật là ngon!

 

Làm Đêm thấy cả người mình như tan chảy, số tiền móc từ ví ra cũng vô cùng xứng đáng.

 

Cuối cùng, khi ví của Đêm sắp cạn tới đáy, thì vào ngày thứ sáu của tuần, nó rốt cuộc gặp một vụ cướp.

 

Đêm vội vàng tìm một góc khuất, lấy mặt nạ và áo choàng ra, thay bộ đồ đồng phục trên người và giấu đồ đạc đi.

 

Trên phố không phải địa hình chiến đấu sở trường của Đêm, mặc dù nó chạy cũng nhanh, nhưng ưu thế không rõ rệt như khi di chuyển trong rừng. Chỉ mất thời gian thay đồ một lúc mà tên cướp đã biến mất khỏi tầm mắt của Đêm, nó chạy theo hướng tên cướp một lúc mà vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.

 

Đêm đành leo lên toà nhà cao nhất nó thấy gần đó, từ trên nóc toà nhà quan sát mọi thứ xung quanh, phát hiện tên cướp ở một hẻm vắng cách đó không xa, đang lục lọi túi xách hắn vừa cướp được. Con hẻm nằm giữa một công xưởng bỏ hoang đang chờ cải tạo và nhà máy nước. Vào giờ này cả khu vực xung quanh chỗ đó vắng tanh, rất thích hợp cho bọn trộm cướp dừng chân kiểm kê hàng vừa kiếm được.

 

Đêm nhanh chóng phóng xuống, chẳng bao lâu đã xuất hiện trước mặt tên cướp.

 

- Ngươi tưởng mình đã chạy thoát rồi sao?

 

Đêm lạnh lùng nói với tên cướp. Nhưng lạ thay, tên cướp chẳng có vẻ gì là bất ngờ hay sợ hãi cả, chỉ dửng dưng nhìn Đêm.

 

Đêm cảm thấy có điều bất ổn, đúng lúc này từ một góc khuất bên cạnh con hẻm, một người đàn ông dáng cao gầy khoảng hơn 20 tuổi bước ra, nhìn Đêm, miệng cười như thể bắt được thứ gì đó thú vị lắm. Hắn nói với tên cướp:

 

- Trả túi đồ cho bác gái vừa nãy đi, sau đó gặp cô gái kia để nhận tiền.

 

Tên cướp gật đầu và đi ra khỏi con hẻm. Đêm không dám đuổi theo, vì tên cao gầy đang đứng chắn giữa hắn và tên cướp, Đêm cảm thấy từ trên người tên này toát ra cảm giác nguy hiểm.

 

- Ngươi bày trò này để bẫy ta? Mục đích là gì?

 

Đêm hỏi tên cao gầy kia, hắn chỉ cười mà không đáp. Bỗng hắn nghiêng người về phía trước, lao về Đêm nhanh như một con báo.

 

Tiếng xé gió vun vút vang lên. Cánh tay của tên kia liên tục chém về phía nó, nó phải vất vả lắm mới tránh được, nhưng áo choàng đã rách lả tả.

 

Đêm toát mồ hôi lạnh, các vết cắt vẫn tiếp tục xuất hiện trên người nó với tần suất càng lúc càng nhanh, tiếng xé gió cũng càng lúc càng gấp gáp. Trực giác của Đêm cho nó biết nó cần phải kéo dài khoảng cách ngay lập tức. Đêm giật tung áo choàng của mình tung về phía đối phương, bản thân thì thay vì lùi ra sau, nó lại búng mình leo lên bức tường bên cạnh.

 

Quả nhiên đối phương đã mắc lừa!

 

Tên cao gầy xé toang chiếc áo choàng, lao về phía trước, trong khi Đêm đã lợi dụng bức tường để bật nhảy về phía sau lưng hắn, trên tay có thêm một khẩu súng lục.

 

Pằng! Pằng! Pằng!

 

Đêm bắn liền ba phát, nó ngắm vào những vị trí không nguy hiểm đến tính mạng như vai, đùi của tên cao gầy.

 

Viên đạn đầu tiên cắm xuống đất, tên cao gầy đã tránh được, quay người về phía Đêm.

 

Tên cao gầy hơi cúi mình, lao về phía Đêm, viên đạn thứ hai sượt qua vai hắn. Hắn giơ tay về phía khẩu súng.

 

Keng!

 

Viên đạn thứ ba bị bàn tay hắn đỡ được, hoa lửa toé lên, viên đạn bật sang một bên.

 

Bàn tay hắn lúc này ánh lên màu xám của kim loại, như thể cả bàn tay đã biến thành thép.

 

Quá ngạc nhiên, Đêm thất thần trong một khoảnh khắc, nhưng vì một khoảnh khắc sơ hở ấy mà tên cao gầy đã áp sát được nó.

 

Một cú đấm mạnh mẽ tương vào bụng nó, làm cả thân mình nó gập xuống như con tôm, đôi chân run rẩy vì đau, dường như đến việc đứng vững cũng vô cùng khó khăn. Tên cao gầy tiếp tục tung ra một cú đấm móc nữa vào mặt nó, làm nó bắn tung lên cao, thân hình vẽ thành một đường cong rồi rơi xuống đất, mặt nạ vì cú đấm mà đứt dây, rơi leng keng ở bên cạnh.

 

Đêm nằm ôm bụng, nhổ ra một ngụm nước miếng lẫn lộn máu. Cú đấm vừa rồi làm nó rách cả miệng, trông mồm miệng đầy máu có vẻ thê thảm nhưng thực chất cú đấm đầu tiên mới gây ra tổn thương lớn nhất, chính cú đấm đó đã tước đoạt toàn bộ khả năng chiến đấu của nó. Đêm hoảng sợ nhìn tên cao gầy. Thực lực này quá áp đảo, quá đáng sợ! Nó như con thú non hoàn toàn không có sức phản kháng trước mặt sư tử, thậm chí tư cách chạy trốn cũng không có!

 

- 8 giây.

 

Từ góc khuất nơi tên cao gầy xuất hiện, một giọng nói vang lên, tiếp đến là một người đàn ông tuổi tầm gần 30, dáng người khá béo, cao gần bằng tên cao gầy, tay cầm đồng hồ bấm giờ đi ra. Hắn ta nhìn về phía tên cao gầy hỏi:

 

- Cậu thấy thế nào?

 

- Phản xạ cực tốt, khả năng ứng biến khá, thể lực cực tốt, kỹ thuật cực tệ, có vẻ chưa từng học võ.

 

- Ồ, đến cậu mà cũng khen là “cực tốt", vậy anh chàng này là một khối ngọc thô chất lượng cao đây.

 

Tên béo ngạc nhiên. Tên cao gầy mỉm cười sửa lại:

 

- Là chất lượng cực cao. Nhìn mặt cậu ta có lẽ chưa quá 18 tuổi đâu, không gian phát triển rất lớn.

 

Tên béo lại được một phen ngạc nhiên nữa, hắn quay đầu đánh giá khuôn mặt Đêm thật kỹ.

 

- Cậu nói đúng, lần này chúng ta bắt được vàng rồi.

 

Nói rồi ngồi xuống, đưa tay ra chỗ Đêm, cười nói:

 

- Xin lỗi chàng trai, tên kia mạnh tay quá hả? Chúng tôi không có ý xấu đâu, chỉ là muốn thử cậu chút thôi, chúng tôi mời cậu bữa cơm tạ tội nhé?

 

Đêm vẫn ôm bụng, nó lau vết máu trên miệng, e dè nhìn 2 người lạ mặt:

 

- Các người là ai?

 

Tên béo thấy Đêm không những không nắm tay mình, còn lùi ra sau một chút, thì cười ha hả đứng dậy:

 

- Cậu không cần đề phòng thế đâu, nếu muốn giết cậu thì cậu chẳng cản được đâu. Nghe này, chúng tôi không phải người xấu, chúng tôi là người của cục An Ninh.

 

[Cục An Ninh?]

 

Điều Đêm sợ nhất đã xảy ra. Nó dính líu quá sâu vào vụ phòng thí nghiệm. Liệu cục An Ninh có bắt nhốt nó cả đời? Liệu chuyện gì sẽ xảy đến với Linh? Họ có coi Linh là người của tiến sĩ Phi Hùng mà xử tội chung với lão không?

 

Trong đầu nó hiện lên viễn cảnh nó bị tra tấn bức cung để khai ra mọi thứ nó biết về phòng thí nghiệm, rồi tiếp đó Linh sẽ bị bắt đi, bị trói lại như cái cách nó gặp cô lần đầu tiên, bị ngược đãi đủ đường nhưnhững tình tiết trên phim ảnh.

 

[Mình không muốn … cái kết cục đó!]

 

[Mình cần chạy trốn]

 

- AAAAAA !!!!

 

Đêm gào lên hết cỡ để cố nén lại đau đớn trong người, nó vùng dậy chạy về hướng ngược với hai nhân viên cục An Ninh đang đứng.

 

Ngay khi Đêm đã nhìn thấy nơi giao nhau giữa con hẻm và đường chính, thì tên cao gầy từ phía trên đáp xuống ngay trước mặt nó.

 

- Đừng chạy nữa, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.

 

- TRÁNH RAAAA!!!!

 

Không hiểu sao trong người Đêm bỗng như có một ngọn lửa bùng cháy, nó cảm thấy cơ thể mình sung mãn hơn bao giờ hết. Đêm dồn sức vào cánh tay đấm về phía trước, nhanh và mạnh đến nỗi phần áo ở vai và khuỷu tay của nó rách toạc.

 

Tên cao gầy vội dùng 2 cánh tay gấp chéo trước ngực để đỡ cú đấm của Đêm, cả 2 cánh tay đều biến thành màu xám của thép.

 

Coong!

 

Âm thanh như tiếng chuông đồng bị đánh vang lên, tên cao gầy bắn xa ra gần chục mét, đập lưng vào bức tường phía sau, kêu lên một tiếng đau đớn.

 

- Người Sắt!

 

Gã béo lo lắng hét lên, hắn lúc này đã chạy đến sát sau lưng Đêm, Đêm liền quay lại đấm về phía gã béo, nhưng hắn dễ dàng né được, đồng thời dùng một tư thế võ bắt lấy cánh tay Đêm.

 

Đêm bỗng cảm giác toàn thân tê liệt như bị điện giật, cơ thể dường như không nghe nó điều khiển nữa.

 

- AAAARRGGGG…

 

Đêm gào lên như một con thú dữ bị mất kiểm soát, nó vung mạnh cánh tay, nhấc cả người gã béo lên cao rồi đập xuống đất.

 

Một tiếng “ầm" lớn vang lên, gã béo bị đập đau đến suýt ngất đi, may mà hắn đã kịp đổi tư thế để phần lưng tiếp đất trước, nếu không thì rất có thể đã tàn phế hoặc thậm chí mất mạng rồi.

 

Đêm vội quay đầu chạy tiếp, nó không biết sức mạnh vừa rồi là từ đâu ra, nhưng nó mừng vì cuối cùng cũng đã chạy thoát được rồi.

 

Đúng vào giây phút Đêm nghĩ rằng mình đã hoàn toàn thoát thân được rồi, thì nó nghe thấy tiếng động giống như tiếng bàn tay chém vào không khí, tiếp theo đó là phần sau đầu truyền đến một trận đau nhức, tầm nhìn của nó trở nên mơ hồ, ý thức dần mất đi.

 

**********

 

Đêm từ từ mở mắt, trước mặt nó là trần nhà màu trắng và một cái đèn chùm, bản thân nó đang nằm trên một chiếc đệm rất thoải mái.

 

- Anh tỉnh rồi à? Nói cho tôi biết 2 tên kia đã làm gì mà khiến anh hoảng sợ bỏ chạy như thế? Cứ nói ra đi, tôi cam đoan sẽ đòi cả vốn lẫn lãi cho anh, để hai tên kia phải nhớ cả đời!

 

Một giọng nữ mạnh mẽ vang lên bên cạnh Đêm, nó giật mình nhìn sang bên cạnh.

 

Một cô gái đang ngồi bên giường. Cô có mái tóc vàng kim, gương mặt khá cương nghị, đôi mắt xanh nước biển, chiếc mũi cao thẳng, làn da trắng bóc.

 

- Cô cũng là nhân viên của cục An Ninh?

 

Đêm lập tức trở nên cảnh giác. Nó nhớ tên cao gầy đã nói tên cướp đi gặp cô gái nào đó để nhận tiền, vậy tức là bọn chúng còn một đồng bọn là nữ, rất có thể chính là cô gái này, và người đã đánh nó ngất xỉu cũng rất có thể chính là cô ta.

 

- Ừ, mà sao anh có vẻ cảnh giác vậy? Anh có ác cảm với cục An Ninh à? Trước đây có ai trong cục An Ninh từng bắt nạt anh sao?

 

Cô gái tò mò hỏi Đêm. Thấy Đêm không trả lời, cô gái lại than thở:

 

- Chao ôi sao mà khó gần vậy, chúng tôi nghe người trong thị trấn kể về anh, thấy anh rất có tài, nên muốn mời anh gia nhập vào đội của chúng tôi thôi mà.

 

- Mời gia nhập?

 

Đêm nhíu mày hỏi lại.

 

[Như vậy là không phải đến bắt mình?]

 

- Đúng vậy, theo tôi thấy với tài năng của anh mà ở lại thị trấn này bắt trộm bắt cướp thì quả thật là quá lãng phí. Gia nhập với chúng tôi, anh sẽ được phát huy hết khả năng tiềm tàng của mình để cứu thật nhiều những người đang cần sự giúp đỡ.

 

Đêm nghĩ đến những ngày qua, khi nó đi lang thang suốt 3 ngày mới gặp được một vụ cướp, trong khi theo báo cáo hàng tháng của đội cảnh sát thị trấn thì cả thị trấn trung bình một ngày có 5 vụ ẩu đả, 3 vụ móc túi, vài ngày lại có một vụ cướp giật tài sản. Quả thật, so với lang thang không mục đích thì có một nguồn cung thông tin chính xác đúng là vô cùng quan trọng.

 

Nhìn vào vẻ mặt của Đêm, mỹ nữ tóc vàng dường như hiểu ngay ra điều nó đang suy nghĩ, cô càng nói càng càng cao giọng:

 

- Anh cũng nhận ra vấn đề đúng không? Không có một tổ chức tình báo và những người hỗ trợ, một mình cậu làm việc thực sự rất kém hiệu quả, làm như vậy thì cứu được bao nhiêu người cần phải cứu chứ? Trên đất nước này mỗi ngày đều có hàng trăm vụ giết người, biết bao tổ chức tội phạm đang ngày đêm buôn bán trẻ em phụ nữ, biết bao kẻ cưỡng bức, tra tấn, hành hạ người khác làm trò vui. Anh có khả năng ngăn cản bọn chúng, biết bao nhiêu người lẽ ra đã được cứu giúp hiện đã mất đi tính mạng, chỉ vì lực lượng thi pháp không đủ nhân lực. Anh ở lại đây chỉ là một sự phí phạm, ngoài kia vẫn còn rất nhiều phụ nữ trẻ nhỏ đang chờ anh tới cứu đấy! Anh biết không, để gặp mặt anh mà hầu như ngày nào chúng tôi cũng phải bày ra một vụ cướp giả đó, rốt cuộc hôm nay cũng gặp được anh.

 

Đêm thực sự bị những lời này làm dao động. Nếu nó có khả năng cứu người, thì tất nhiên nó sẽ làm hết sức mình để cứu nhiều người nhất có thể.

 

- Tại sao lại chọn tôi? Đến mức phải tốn công như vậy?

 

Cô gái mỉm cười, nhìn thật sâu vào đôi mắt Đêm, đáp:

 

- Bởi vì cậu có hai yếu tố quan trọng nhất, cần thiết nhất và cũng hiếm có nhất để trở thành thành viên của đội chúng tôi.

 

Cô ngừng lại một lúc, rồi nhấn mạnh:

 

- Năng lực vượt trội người thường và trái tim của một anh hùng.

 

Đúng lúc này từ ngoài cửa vọng vào tiếng nói:

 

- Thực ra ngay từ đầu tôi đã phản đối việc bày vẽ mất công chỉ để gặp mặt cậu rồi. Theo tôi thì bỏ ra vài ngày tìm kiếm, nếu không thấy thì thôi. Mặc dù đánh bại Sói Trắng và sống sót sau khi rơi xuống từ độ cao gần trăm mét mà vẫn bảo vệ tốt con tin là một minh chứng tốt cho năng lực của cậu, nhưng như vậy chưa đủ để chúng tôi phải tiêu tốn ngần ấy thời gian quý giá ở đây.

 

Là gã béo. Gã bước vào phòng với một nụ cười xởi lởi.

 

- Nhưng cấp trên cứ kiên quyết tìm cậu bằng được, dường như ông ấy có hứng thú với cậu. Bây giờ nghĩ lại thật may là chúng tôi tuân lệnh cấp trên, bằng không thì đã để vuột mất một viên ngọc thô quý giá là cậu rồi.

 

Đêm mất vài giây mới nhận ra có lẽ gã béo đang nói về vụ giải cứu Lam Huyền. Có lẽ kẻ bắt cóc Lam Huyền là một tên khá có tiếng.

 

Gã béo đến gần giường, đưa tay cho Đêm:

 

- Rất vui được làm quen, cứ gọi tôi là Ắc Quy.

 

Đêm đứng dậy khỏi giường, bắt tay gã, nói:

 

- Rất hân hạnh, tên tôi là …

 

Đêm chưa kịp nói hết gã béo đã ngăn lại:

 

- Đừng nói tên cậu ra, mỗi chúng ta đều không muốn người khác biết danh tính và thân phận xã hội của mình, thế nên trước khi cậu được đặt biệt danh, tôi sẽ tạm gọi cậu là Mặt Nạ Bạc, như cách người dân ở đây gọi cậu.

 

Lúc này thì người đẹp tóc vàng cũng vỗ vai nó, nói:

 

- Đúng vậy đấy, còn tôi thì gọi là Sứa, rất vui được làm quen. Còn anh chàng ra tay để thử sức anh gọi là Người Sắt. Anh ấy có nhiệm vụ gấp nên đi trước rồi.

 

Đêm ngập ngừng một lúc để lựa chọn từ ngữ, cuối cùng nó nói:

 

- Về chuyện lời mời lúc trước … có thể cho tôi suy nghĩ vài ngày không?

 

Ắc Quy cười hề hà:

 

- Đương nhiên rồi, chuyện trọng đại mà. Gia nhập hay không hoàn toàn là quyết định của cậu, nhưng nói thật, nếu cậu từ chối thì chúng tôi sẽ đau lòng lắm đấy.

 

Sứa đưa cho Đêm một chiếc điện thoại rồi nói:

 

- Trong này chỉ có duy nhất một số liên lạc, khi anh quyết định xong, hãy gọi cho số đó. Nếu anh đồng ý gia nhập thì sẽ có người hẹn gặp anh.

 

- Không phải liên lạc với hai người sao?

 

- Không, chúng tôi chỉ được giao nhiệm vụ tới đây tìm kiếm và thử năng lực của anh thôi. Còn kiểm tra tư cách, phẩm chất đạo đức là nhiệm vụ của đội hỗ trợ. Họ cũng là người nắm thông tin cá nhân của tất cả các thành viên, đồng thời cũng có nhiệm vụ trung gian liên lạc và đảm bảo cuộc sống hàng ngày của anh được thuận tiện cho nhiệm vụ mà không để lộ ra điều gì đáng ngờ. À, còn có cả đội khoa học, chuyên phụ trách nghiên cứu năng lực của các thành viên, giúp họ tìm ra cách sử dụng tốt nhất khi làm nhiệm vụ, thậm chí còn nghiên cứu cách giúp chúng phát triển mạnh hơn nữa. Ngoài ra, còn đội hậu cần chuyên cung cấp vũ khí và thiết bị công nghệ cao nữa, anh cũng có thể nhờ họ chế tạo vũ khí dành riêng cho mình, thích hợp với năng lực của mình.

 

Mắt Đêm ngời sáng, mặt lộ rõ vẻ hứng thú, như một chú cún tìm được món đồ chơi mới.

 

- Nghe có vẻ … chuyên nghiệp nhỉ? Như trong mấy phim đặc vụ ấy. Kiểu như mấy nhân vật chính ban đêm làm đặc vụ, ban ngày đi làm như người bình thường, trong nhà và trên người luôn có các trang thiết bị công nghệ cao vô cùng oách!

 

Sứa che miệng cười phá lên:

 

- Đương nhiên rồi, cơ quan chính phủ mà lại. Anh nói cứ như một thằng nhóc trung học ấy. Mà cách ăn nói ấy cộng thêm cái gương mặt trẻ con này, sức sát thương quả là lớn đó.

 

Đêm đỏ mặt. Quả thực nó là một học sinh trung học, thậm chí còn là trung học cơ sở, “cứ như" cái gì nữa? Bình thường nó vẫn cố gắng dùng cách nói chuyện chững trạc khi trong thân phận Mặt Nạ Bạc, nhưng cứ khi nó hứng thú với thứ gì đó là lại lộ bản chất trẻ con ra.

 

Để che dấu sự bối rối của mình, Đêm vội cất chiếc điện thoại vào túi rồi nói:

 

- Được rồi, vậy chúng ta chia tay ở đây, tôi sẽ sớm có câu trả lời cho hai người. Một lần nữa, rất vui được gặp hai người.

 

Rồi nó đi về phía cửa. Đúng lúc này, Sứa tung cho nó một món đồ:

 

- Để quên đồ này, chàng đẹp trai.

 

Đêm đưa tay ra tóm lấy. Là chiếc mặt nạ của nó.

 

- Vì anh vẫn chưa phải thành viên của đội, nên theo luật pháp, anh không được mang súng. Khẩu súng kia tôi sẽ giữ hộ anh. Còn cái mặt nạ đó ... mặt nạ đẹp đấy, nhưng bỏ mặt nạ ra còn đẹp hơn.

 

Sứa nháy mắt với nó, mặt Đêm lại đỏ bừng lần nữa, nó lúng túng quay đi, tốc độ chân gấp đôi vừa nãy. Ra ngoài hành lang một đoạn rồi, Đêm còn nghe loáng thoáng giọng của Sứa và Ắc Quy trong phòng.

 

- Anh ấy lại đỏ mặt kìa. Ôi chao, dễ thương quá á á á á…

 

- Cậu ấy có vẻ không có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ, đừng trêu quá kẻo cậu ấy lại không dám nhập đội.

 

Đêm bực tức chạy nhanh hơn.

 

Đây là một khách sạn có tiếng trong thị trấn, Đêm dễ dàng tìm được đường về nhà. Khi nó rời khỏi khách sạn thì trời đã tối đen, nhìn điện thoại thì đã là 7 giờ tối. Bình thường khi còn giúp đỡ đội cảnh sát, Đêm vẫn nói dối là nó tập thể thao hoặc sinh hoạt lớp để về trễ nên nó không lo lắng bị bố mẹ mắng lắm. Khi Đêm đi tới bìa rừng quen thuộc, nơi nó giấu mặt nạ, nó khẽ nói:

 

- Linh!

 

Linh xuất hiện sau lưng Đêm như một bóng ma, cúi đầu lễ phép nói:

 

- Chủ nhân.

 

- Cô vẫn theo sát tôi trong cả ngày hôm nay?

 

- Vâng.

 

- Lúc tôi chiến đấu với Người Sắt, cô đã biết là hắn không có ý đồ hại tôi?

 

Đêm nói ra suy đoán của mình. Lúc đó nó nóng đầu đến mức quên mất việc Linh luôn coi bản thân là vệ sĩ của mình, thì không có lí nào lúc nó gặp nguy hiểm cô lại không ra tay. Mãi khi ở trong khách sạn, khi biết rõ tình huống không nguy hiểm, bình tâm suy nghĩ lại nó mới nhớ đến điểm này.

 

- Vâng. Ngay khi ngài xác định tên cướp ở cái hẻm đó, em đã nhận ra nơi ấy rất thích hợp để mai phục, nên đã đến trước để kiểm tra, và tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại của Người Sắt và Ắc Quy về việc kiểm tra năng lực của ngài. Do vậy em đã quyết định không nhúng tay vào trận chiến.

 

- Cô làm như vậy mà bọn họ không hề phát hiện ra cô?

 

- Vâng.

 

- Trời ạ, kỹ năng ẩn nấp và theo dõi của cô thật quá đỉnh đấy, khi nào rảnh dạy tôi với!

 

Đêm vừa bất ngờ vừa hưng phấn. Nó mặc dù rất tự tin về kỹ năng ẩn nấp của mình, nhưng đó là ở trong rừng thôi, còn ở địa hình thành phố thì nó bó tay, nay có cao thủ như Linh dạy bảo, tất nhiên là nó sung sướng vô cùng.

 

- Vâng, em rất sẵn lòng.

 

Đêm chợt nhớ ra một vấn đề, nó liền hỏi:

 

- À mà người đánh ngất tôi có phải Sứa không? Làm sao cô ta làm được vậy?

 

- Cô ta tàng hình, đứng chờ ở ngã ba giao giữa đường chính và hẻm, đợi chủ nhân đi qua thì ra tay.

 

- Tàng hình? Cô nói thật đấy chứ? Giống như trong các bộ phim siêu nhân, hoặc các phim viễn tưởng ấy hả?

 

Linh giờ đã có chút hiểu biết về “phim siêu nhân" và “phim viễn tưởng" rồi nên cô không vặn hỏi lại Đêm nữa, mà đáp:

 

- Em không biết đó là dị năng hay là công nghệ, nhưng cả 3 bọn họ đều có những kỹ năng kỳ lạ.

 

- Ồ? Là gì thế?

 

Đêm bắt đầu thấy hứng thú và tò mò.

 

- Người Sắt có khả năng điều khiển vụn kim loại chuyển động trên bề mặt cơ thể và liên kết lại thành một khối rắn chắc, giống như một loại áo giáp biến hình di động, đôi khi có thể biến thành vũ khí. Ắc Quy có khả năng phát điện giống một số loài cá ở sông đầm mà em thấy trên kênh TV khoa học, tuy nhiên điện của hắn ta yếu hơn những con cá đó rất nhiều, hoặc cũng có thể hắn chưa dùng hết sức với chủ nhân. Còn Sứa thì có khả năng biến tất cả tế bào trên cơ thể trở thành trong suốt.

 

- Vậy ra thật sự có những người mang dị năng? Nghe cứ như trong phim … à mà bản thân mình cũng có đôi mắt đặc biệt còn gì, nên việc này không lạ … À mà, cô đã nghe hết cuộc nói chuyện của tôi với bọn họ? Lúc đó cô trốn ở đâu vậy?

 

Đêm để ý thấy Linh biết biệt hiệu của cả 3 người kia, tò mò hỏi.

 

- Lúc đó em treo mình ngoài cửa sổ.

 

Linh mỉm cười, nhẹ nhàng đáp.

 

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Đêm thực sự cảm thấy an toàn hơn rất nhiều khi có một vệ sĩ tài năng như Linh, mà nhất là vệ sĩ ấy lại xinh đẹp tuyệt trần nữa chứ! Nếu như không phải đầu óc nó hiện giờ chỉ tràn ngập mỗi hình ảnh của Lam Huyền thì nó cũng không đảm bảo là có kháng cự được vẻ đẹp thần tiên kia không. Chỉ là, vệ sĩ này nếu không có nó ở bên, ra ngoài phố chắc chưa đến 10 phút đã bị người ta đem đi bán rồi.

 

**********

 

Đêm nằm trên giường, nhìn bàn tay của mình.

 

Vào cái lúc nó quyết định bỏ chạy và lại bị Người Sắt chặn đường, cơ thể nó đã nóng lên, và cảm giác sức mạnh ngập tràn cơ thể. Nó nhớ cú đấm khi đó của nó mạnh hơn bình thường hàng chục lần.

 

[Lúc đó mình làm sao mà làm vậy được nhỉ?]

 

Đêm tự hỏi. Từ tối tới giờ nó đã thử đấm rất nhiều lần mà không thể cảm nhận được sức mạnh đó thêm một lần nào nữa.

 

Đêm nhắm mắt lại. Nó cố tưởng tượng ra cảnh chiến đấu lúc đó, cố nhớ lại cảm giác lúc đó.

 

Cảm giác tuyệt vọng. Cảm giác sợ hãi. Cảm giác giận dữ. Cảm giác ham sống.

 

Nó tưởng tượng ra cảnh Linh bị bắt giữ, bị đem đi làm thí nghiệm, còn nó bất lực đứng nhìn.

 

Đêm mở tung mắt ra. Từ trong cơ thể nó một luồng hơi ấm lan toả, nó cảm thấy ngứa nơi cánh tay.

 

Đêm vội giơ cánh tay lên nhìn. Dưới ánh trăng mờ ảo của màn đêm, nó có thể thấy rõ dị biến của cánh tay.

 

Vảy! Vảy màu xám đen! Vảy mờ ẩn hiện dưới cánh tay!

 

 

Đêm hoảng hốt vùng dậy, tay bịt miệng. Nó suýt chút nữa đã la lên.

 

Đêm vội vàng bước khỏi giường, nhẹ nhàng lẻn ra ngoài, tiến vào rừng. Khi ước chừng khoảng cách tới nhà đã đủ an toàn để không đánh động mọi người, nó nhìn cánh tay mình, nắm chặt lòng bàn tay lại thành nắm đấm, rồi tung một cú đấm vào thân cây trước mặt.

 

Rắc!

 

Cánh tay Đêm đau điếng, nhưng trên thân cây đã thủng một lỗ sâu bằng nửa cánh tay, thớ gỗ xung quanh lỗ bị ép đến nát vụn, như thể một quả đạn đại bác đã bắn trúng thân cây này vậy.

 

Đêm mở to mắt hết cỡ, nhìn vào hậu quả do cú đấm của mình tạo thành, sự bất ngờ làm nó quên béng cơn đau.

 

[Mình … mạnh như vậy ư?]

 

[Chẳng lẽ … đôi mắt có khả năng nhìn trong đêm, cộng thêm sức mạnh và sự dẻo dai từ trước tới nay ... còn chưa phải cực hạn của mình? Khả năng đặc biệt của mình còn có thể phát triển hơn thế nữa?]

 

Rồi Đêm đột nhiên nhớ tới lời của Sứa đã nói khi ở khách sạn:

 

“À, còn có cả đội khoa học, chuyên phụ trách nghiên cứu năng lực của các thành viên, giúp họ tìm ra cách sử dụng tốt nhất khi làm nhiệm vụ, thậm chí còn nghiên cứu cách giúp chúng phát triển mạnh hơn nữa.”

 

[Khi cô ta nói đến “năng lực", phải chăng đó không phải là “khả năng chiến đấu" mà là … “dị năng"?]

 

“Vậy anh chàng này là một khối ngọc thô chất lượng cao đây.”

 

“Là chất lượng cực cao.”

 

“Chúng ta bắt được vàng rồi.”

 

[Họ muốn mình vì mình là một kẻ mang dị năng, thậm chí là dị năng vô cùng mạnh?]

 

Đêm nhìn cánh tay mình.

 

[Vảy? Rốt cuộc là dị năng gì? Trông vảy này … quen quen.]

 

Lớp vảy ẩn dưới da tay, trông cực kỳ mờ nhạt, nếu không chú ý kỹ thì sẽ không thể nhìn ra, nhưng với cặp mắt của Đêm thì vẫn dễ dàng nhìn rõ hình dạng của từng tấm vảy.

 

Rồi trong đầu Đêm đột nhiên hiện lên một hình ảnh. Quái vật thân rắn, đầu thằn lằn, 8 xúc tu, toàn thân là vảy xám đen.


[Là nó!]

 

> Mục lục

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015