Đêm - Chương 6: Tỏ tình

October 23, 2015

Một buổi sáng đẹp trời. Đêm dùng nghị lực phi thường lắm mới có thể bò ra khỏi giường. Đêm qua nó nằm trằn trọc đến gần sáng, cũng tại sau khi đặt quyết tâm thì trong lồng ngực như có ngọn lửa cháy hừng hực, vừa hưng phấn vừa hồi hộp, mong ngóng mau chóng đến lớp gặp nàng, kết quả là đã khó ngủ lại càng khó ngủ hơn.

 

Thay quần áo, chuẩn bị cặp và ăn sáng xong, nó kéo Linh ra khỏi nhà.

 

- Con đi học, tiện thể dẫn chị Linh vào thị trấn tham quan tìm hiểu luôn mẹ nhé!

 

- Vâng, buổi trưa cháu sẽ ăn ở trong thị trấn, đến chiều sẽ về cùng em Đêm.

 

Mẹ Đêm đang đứng trong bếp rửa bát, ngó ra ngoài nói:

 

- Ăn ở ngoài liệu có được không đó? Hay là để cô làm bữa trưa cho mang đi?

 

- Không sao đâu mẹ, học xong tiết sáng con sẽ đích thân dẫn chị ấy đi ăn, mẹ không phải lo đâu.

 

Nói rồi kéo Linh đi luôn.

 

Đi khỏi nhà chưa được bao lâu, thì Linh nói:

 

- Chủ nhân, em không lộ mặt thì tốt hơn.

 

- Sao vậy?

 

- Có khả năng người của cục An Ninh đã thu được dữ liệu về em, bao gồm cả thông tin nhận diện. Nếu để họ phát hiện ra em đi cùng chủ nhân thì họ sẽ dễ dàng suy ra được chủ nhân chính là người đột nhập phòng thí nghiệm tối hôm đó.

 

Đêm hơi sững lại, đúng là nó đã không nghĩ đến chi tiết này. Nó nhìn Linh, vẻ mặt như gặp chuyện gì lạ lắm, nói:

 

- Tôi cứ nghĩ cô luôn bị động và lãnh đạm với mọi thứ xung quanh chứ, không ngờ cô cũng suy nghĩ thấu đáo vậy.

 

- Chủ nhân, một vệ sĩ không biết suy nghĩ hoặc không nhạy cảm với tình huống thì không phải là một vệ sĩ hợp cách.

 

Đêm chỉ ậm ừ không đáp lại. Việc Linh luôn gọi mình là vệ sĩ làm nó có hơi chút khó chịu. Dù sao nó cũng là đàn ông mà, vậy mà lại phải để một cô gái bảo vệ mình, đau đớn hơn là dù không muốn nhưng nó cũng phải thừa nhận cô gái này mạnh hơn nó nhiều, cả về khả năng chiến đấu lẫn tư duy đánh giá tình huống.

 

[Cô ấy được đào tạo từ nhỏ mà, tất nhiên là phải thế rồi.]

 

Đêm tự an ủi mình như vậy.

 

- Được rồi, vậy Linh, từ giờ trở đi ngoại trừ lúc ở nhà ra thì những lúc khác cô ẩn mình đi theo tôi nhé. Nếu có việc cần cô ra mặt tôi sẽ gọi tên cô.

 

- Vâng, chủ nhân.

 

Linh đáp lời rồi phóng đi, như một bóng ma tan biến vào rừng cây.

 

Khi Đêm đến lớp thì cũng đã gần vào giờ. Nó vừa ngồi xuống, thằng Tuấn ngồi bên cạnh đã tía lia:

 

- Ê, hôm qua cậu bệnh gì mà nghỉ vậy?

 

- À, từ hôm kia đã thấy không khoẻ rồi nên mới phải xin về sớm đấy thôi? Sau về nhà thì phát sốt luôn.

 

Đêm thuận tiện bịa ra một lí do. Từ ngày làm anh hùng, trình độ bịa chuyện của nó đã tăng tiến lên một tầm cao mới.

 

- Bàn tay phải không băng bó nữa à, hôm kia tớ thấy cậu còn băng kín cơ mà.

 

- À, bị bầm một chút thôi, băng vào trông cho nghiêm trọng để mẹ thương ấy mà. Thế hôm qua ở lớp có chuyện gì hay ho không?

 

- Sáng hôm qua thì không, nhưng chiều thì có. Nghe nói tối hôm kia liên hiệp cảnh sát của thị trấn và các vùng lân cận triển khai truy bắt tội phạm, bắn nhau ác lắm, chết bao nhiêu người. Chiều qua cả trường bàn tán xôn xao vụ này.

 

Đêm đang mở cặp lấy sách vở thì khựng lại, hỏi:

 

- Tin nghe từ đâu vậy? Sao mà biết có chính xác hay không?

 

- Thằng Sơn lớp bên cạnh có ông chú làm cảnh sát trên tỉnh, trong trận đó ông ấy bị bắn chết, chiều hôm qua nó nhận được thông báo từ người nhà, thế nên cả lớp nó biết, rồi bọn lớp nó lại kể cho các lớp khác.

 

Đêm thở dài.

 

[Còn bao nhiêu gia đình phải chịu nỗi đau mất mát người thân này nữa đây?]

 

- Ê này, sao cậu có vẻ thờ ơ thế, thông tin bom tấn như vậy mà?

 

Đêm ngoảnh mặt nhìn nó:

 

- Thế phải phản ứng như thế nào?

 

- Uây, còn phải hỏi à? Mấy chuyện như thế này chỉ có trên phim ảnh thôi đó! Không phải chuyện ngày nào cũng có đâu! Ôi … ước gì mình được thấy tận mắt trận đấu súng đó. Hôm qua thằng Hoàn nó khoe nó còn từng được cầm thử súng của anh họ nó rồi cơ, nghe mà ghen tị quá!

 

Đêm không biết phải trả lời lại thằng Tuấn như thế nào. Trước tối hôm kia, nó cũng có những suy nghĩ giống thằng Tuấn, nhưng sau sự kiện tối đó, nó cảm thấy suy nghĩ của nó đã hoàn toàn đổi khác rồi, cách nhìn nhận sự việc đã không còn như xưa nữa. Giờ nó chỉ ước những chuyện như trận đấu súng hôm đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

 

[Liệu đây có phải là cách mà người trưởng thành suy nghĩ không nhỉ?]

 

Đêm tự hỏi.

 

Trống trường vang lên, tiết học buổi sáng đầu tiên bắt đầu.

 

Đêm xé một mẩu giấy, viết lên dòng chữ “giờ ăn trưa gặp tớ ở sân thượng nhé”, rồi gấp lại, nhờ mấy đứa ngồi cạnh truyền cho Lam Huyền. Nó thấy nàng cầm tờ giấy, mở ra đọc, nhưng rồi lại gấp lại, không có phản ứng gì khác.

 

Đêm ngồi trong lớp nghĩ ngợi linh tinh, không thể nào tập trung vào bài học. Cả người nó run lên vì hồi hộp, trái tim cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chẳng biết làm sao mà qua được 5 tiết buổi sáng.

 

Giờ nghỉ trưa vừa bắt đầu, Đêm xách hộp cơm chạy ra khỏi lớp rồi phi ngay lên sân thượng như một cơn gió. Sân thượng vắng tanh, không một bóng người. Nó đành ngồi một góc chờ đợi. Từng giây trôi qua mà với nó như thể từng phút. Trong đầu nó biết bao suy nghĩ lộn xộn nảy sinh.

 

[Hay là cô ấy không lên đây? Lời nhắn sỗ sàng quá chăng? Chắc vậy rồi, bình thường mình có mấy khi nói chuyện với cô ấy đâu.]

 

Đêm sợ nhất viễn cảnh Lam Huyền bơ nó, từ nay về sau không thèm nói chuyện với nó nữa. Như thế còn tệ hơn là bị từ chối.

 

[Hình như mình vội vàng quá? Đột ngột thế này thì gần như chắc chắn là thất bại rồi! Lẽ ra mình nên làm thân trước, đợi 2 đứa hiểu nhau rõ rồi thì lúc ấy tỏ tình mới thích hợp.]

 

Đêm càng nghĩ càng thấy hôm nay mình hấp tấp quá, có lẽ do ảnh hưởng của trận chiến ấy mà nó bỗng muốn sống một cách vội vàng, cái gì cũng muốn làm ngay.

 

Đêm đang ngồi tự trách bản thân thì cửa thông lên sân thượng bỗng mở ra, tiếp theo là gương mặt nó đang chờ đợi xuất hiện.

 

 

 

- Cậu chờ lâu chưa?

 

Cô bé nhẹ nhàng hỏi. Đêm đứng phắt dậy, lúng túng nói:

 

- Lâu rồi, à không, chưa lâu, tớ cũng vừa mới lên đây thôi, ha ha …

 

Hình như cái vẻ ngượng ngùng của Đêm là một thứ bệnh lây nhiễm thì phải, giờ đến lượt Lam Huyền cũng thấy lúng túng, đỏ mặt chẳng biết nói gì.

 

- Ừm … Tớ cứ nghĩ cậu sẽ không lên đây cơ.

 

Chẳng biết nói gì, Đêm buột miệng nói ra điều nó vừa nghĩ trong đầu.

 

- Vừa hết giờ là tớ cất sách vở rồi lên đây ngay mà.

 

Lam Huyền lúng túng thanh minh. Đêm nghe vậy mới ngớ ra, đâu phải ai cũng có kỹ xảo “vứt sách vào cặp, phóng ra ngoài lớp trong vòng 3 tiếng trống” như nó đâu, với cả leo cầu thang 4 tầng lầu đối với một cô gái thì đúng là mất thời gian thật, sao có thể nhanh như nó - người đã quen di chuyển như bay trên những cây rừng.

 

[Đúng là hồi hộp đến độ đầu óc không minh mẫn nữa rồi.]

 

Đêm gãi đầu xấu hổ, nghĩ thầm.

 

- Cậu gọi tớ lên đây có việc gì thế?

 

[Đến rồi!]

 

Đêm tự nhủ. Nó hít một hơi thật sâu ổn định tâm thần rồi quay sang nhìn Lam Huyền.

 

- Tớ …

 

Giọng của Đêm như tắc lại, không hiểu sao nó không nói được lời tiếp theo.

 

- Tớ …

 

Đêm cố gắng rặn ra chữ “thích" mà không thành, nó nhắm chặt mắt, cố hết sức nói:

 

- Tớ ... rất tò mò chuyện cậu được Mặt Nạ Bạc cứu hôm nọ, tớ muốn biết chi tiết hơn nữa!

 

[Thôi xong rồi!]

 

Đêm tự mặc niệm cho mình.

 

[Tại sao lại thành ra như thế này cơ chứ?]

 

Đêm đau đớn gào thét trong lòng. Tự cảm thấy bản thân thật là một kẻ thất bại.

 

- Phì …

 

Lam Huyền bật cười, cô bé cười thật đẹp, làm Đêm ngẩn ngơ nhìn mà quên mất đau buồn.

 

- Sao cậu lại cười?

 

- À, tại cậu làm ra vẻ nghiêm trang quá, làm tớ cứ tưởng cậu định nói chuyện gì nghiêm trọng lắm cơ! Mà sao cậu lại muốn biết chi tiết chuyện đó?

 

- À … chả là … tớ là fan hâm mộ của Mặt Nạ Bạc, nên … tớ muốn biết rõ nhất có thể các chiến công của anh ấy, biết đâu từ đó có thể tìm ra tung tích rồi được gặp mặt trực tiếp cũng nên.

 

[Hỏng rồi! Hỏng hẳn rồi! Càng nói càng hỏng rồi! Thế này làm sao mà dám bộc lộ thân phận Mặt Nạ Bạc cho cô ấy biết được nữa! Cô ấy sẽ nghĩ mình là thằng cuồng tự luyến cho mà xem!]

 

Mặt ngoài bình tĩnh, nhưng thâm tâm Đêm đang mếu máo khóc ròng.

 

- Cậu cũng hâm mộ anh ấy sao? Anh ấy thật sự rất tuyệt, nhỉ? Nhỉ?

 

Lam Huyền bỗng nhiên sôi nổi hẳn lên, hoàn toàn khác với con người điềm đạm hàng ngày ở trên lớp. Cô rướn sát người về phía Đêm, đôi mắt ánh lên sự háo hức như một đứa trẻ.

 

- Ừ … đúng là rất tuyệt.

 

Đêm đỏ mặt. Bình thường nó cũng tự khen bản thân, nhưng nghĩ trong đầu và nói ra miệng là hai chuyện khác nhau, nhất là nói trước mặt cô gái mình thích lại là một cảm giác hoàn toàn khác, đòi hỏi phải có trình độ mặt dày nhất định, mà Đêm thì thiếu một chút mới tới trình độ đó, nên nó nói có vẻ hơi miễn cưỡng.

 

- Chẳng lẽ cậu không đồng ý sao? Này nhé, anh ấy có thể di chuyển trên cành cây không khác gì chạy trên đất bằng, trong bóng đêm anh ấy như một sát thủ mạnh mẽ nhất, bất kể kẻ địch dùng cách gì cũng không thể thoát được sự đeo bám của anh, và anh luôn tung đòn kết liễu từ những vị trí bất ngờ nhất với độ chính xác tuyệt đối!

 

Lam Huyền nói một cách cao hứng, như một fan cuồng bóng đá kể về đội bóng yêu thích của mình. Trực giác của Đêm mách bảo rằng bây giờ mà không cực lực bày tỏ sự đồng tình với cô thì chờ đợi nó sẽ là một tương lai hết sức u ám, nên đành phải thuận theo:

 

- Có chứ, tất nhiên là tớ đồng ý rồi. Mà cậu biết không, sở dĩ anh ấy có thể làm được những chuyện như vậy là vì anh ấy có một thể lực hơn người, một cơ thể đặc biệt khéo léo và đôi mắt có thể nhìn rõ trong màn đêm.

 

- Thật sao? Sao cậu biết những chuyện đó?

 

[Ôi, cái gương mặt như bắt được vàng này! Đôi mắt như đang toả sáng kia! Sao mà đáng yêu đến thế?]

 

Và rồi Đêm phát huy kỹ năng bịa chuyện của mình đến mức tận cùng.

 

- Thì tớ chẳng nói rồi sao? Tớ là fan lớn của anh ấy mà. Tớ chuyên đi tìm hiểu những thông tin liên quan đến anh ấy dù là nhỏ nhất, nên biết nhiều bí mật của anh ấy lắm.

 

Nói xong còn nháy mắt một cái làm dáng.

 

- Cậu còn biết chuyện gì nữa? Kể cho tớ biết đi! Tớ muốn nghe hết!

 

Đêm cảm giác trái tim mình đang bơi trong biển hạnh phúc, nó kể tất tần tật những nhiệm vụ từ trước tới giờ của Mặt Nạ Bạc, từ nhiệm vụ đầu tiên chặn cướp, đến cả những nhiệm vụ lẻ tẻ như tìm chó mèo lạc, đánh đuổi đám du côn tụ tập hút thuốc hát hò ầm ĩ ở đầu xóm, chỉ trừ duy nhất trận chiến tối hôm kia là nó không đề cập đến.

 

Càng nói chuyện, chủ đề càng rộng thêm, hai người bắt đầu nói đến những chuyện trên trời dưới biển, chưa bao giờ Đêm có thể nói chuyện tự nhiên như thế với Lam Huyền. Khi Lam Huyền ăn hết bữa trưa của mình thì câu chuyện của hai người đang dừng ở chủ đề những chuyện ngày thường trong lớp.

 

- Bạn Thanh Thảo lớp C ấy hả? Trong lớp mình có thằng Thành thích bạn ấy đấy!

 

Đêm hồ hởi bán đứng bạn mình để lấy le với người đẹp.

 

- Thế à? Cũng chẳng lạ, bạn Thảo xinh như vậy, lại học giỏi hát hay nữa, nhiều bạn trai thích bạn ấy lắm.

 

- Cậu cũng có nhiều bạn trai thích lắm, chẳng qua cậu không biết thôi.

 

Lam Huyền đỏ mặt, ngúng nguẩy đáp:

 

- Làm gì có!

 

- Thật mà!

 

- Tớ chẳng thấy có ai thích mình cả.

 

- Tớ nói thật đấy! Con trai thích cậu nhiều lắm!

 

- Cậu thử kể ra một người xem nào?

 

- Tớ này!

 

Bầu không khí như đóng băng lại. Lam Huyền và Đêm bốn mắt nhìn nhau, gương mặt cả hai người đều đỏ như quả cà chua, biểu tình ngạc nhiên hết sức.

 

- A … a … tớ …

 

Đêm lắp bắp.

 

[Trời ơi! Nói rồi! Mình buột miệng tỏ tình mất rồi! Chết mất thôi!]

 

Đúng lúc đó tiếng trống trường báo hiệu giờ nghỉ trưa kết thúc vang lên, đánh tan bầu không khí ngượng ngập này.

 

Lam Huyền mặt đỏ như trái táo chín, quay đầu bỏ chạy về phía cầu thang, bỏ lại một câu nói:

 

- Vào tiết rồi kìa, chúng ta xuống thôi kẻo muộn!

 

Đêm vẫn ngồi đó, gương mặt chưa hết bần thần, một lúc sau mới vỗ tay vào trán cười khổ:

 

- A a a … Cái mồm mình!

 

Rồi uể oải cầm hộp cơm lên, lững thững đi về phía cầu thang.

 

Lại một buổi học trôi qua mà Đêm không nhét nổi một chữ nào vào đầu. Trong tiết thì nó cứ liếc nhìn về phía Lam Huyền, giờ ra chơi, khi nó muốn bắt chuyện với Lam Huyền thì cô bé lại cứ quấn lấy mấy bạn gái mà nói chuyện, khiến nó không thể tìm ra cơ hội nào. Mãi đến khi tan học, nó định bảo Lam Huyền ở lại nói chuyện một chút thì Lam Huyền đã nhanh nhảu rủ mấy bạn gái chơi thân về chung, hình như là đi chơi đâu đó, rồi nhanh chóng kéo đàn kéo đống đi ra khỏi lớp, để lại Đêm đứng đó ngỡ ngàng.

 

Đêm hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

 

Nó cảm giác trời đất đang sụp đổ.

 

[Bạn ấy tránh mình!]

 

Câu nói đó cứ vang đi vang lại trong đầu nó, làm tinh thần nó tụt dốc thê thảm.

 

[Không chỉ từ chối tình cảm của mình, bạn ấy còn không muốn nói chuyện với mình nữa!]

 

Đêm thất thểu bước về nhà. Nó còn chẳng nhớ mình đã về nhà như thế nào, chẳng nhớ bằng cách nào mà mình ăn cơm tắm rửa, giờ nó đang nằm trên giường thở dài như một ông lão gần đất xa trời.

 

[Ngày mai nhất định phải làm rõ với cậu ấy! Như thế này không được!]

 

Đêm cắn răng, đặt quyết tâm cho mình.

 

Sáng hôm sau, Đêm vừa tỉnh dậy đã chuẩn bị quần áo cặp sách rồi phóng vù ra ngoài, không ăn sáng cũng không thèm chú ý xem Linh có đi theo hay không, nó chạy như bay một mạch đến tận trường học. Đến nơi, vẫn còn sớm nên sân trường vắng tanh. Nó không vào lớp ngay, mà chờ ở một góc khuất gần cổng trường.

 

Một lúc sau, thấp thoáng từ con đường phía xa Đêm thấy bóng dáng của Lam Huyền đang đi xe đạp tới. Khi Lam Huyền tới gần cổng trường, Đêm đột ngột lao ra, trước khi Lam Huyền kịp nói gì nó đã xổ ra một tràng:

 

- Chuyện hôm qua tớ xin lỗi, xin cậu hãy cứ coi như chuyện đó chưa xảy ra. Không phải tớ muốn câu trả lời từ cậu đâu, lúc đó … tớ chỉ buột miệng mà thôi, cậu đừng tránh mặt tớ, bọn mình lại làm bạn bình thường được không?

 

Cái bản mặt Đêm lúc này như một chú cún đang nài nỉ chủ nó cho ăn vậy. Nhìn là hiểu trên mặt viết hai chữ “muốn khóc”.

 

Lam Huyền đỏ mặt, cô bé do dự một chút rồi nói:

 

- Tớ cũng xin lỗi vì tránh mặt cậu, tại vì … tớ không thể trả lời cậu ngay được, cho tớ thêm thời gian suy nghĩ nhé! Bọn mình cần làm bạn bình thường trước để hiểu nhau rõ hơn đã.

 

[Cậu ấy … vừa nói gì?]

 

[Có thật cậu ấy bảo … cần thời gian suy nghĩ?]

 

[Thế tức là … mình vẫn còn hy vọng?]

 

Đêm có cảm giác như bầu trời đang toả nắng, một bầy thiên thần hát vang, tiếng ca vọng xuống trải dài khắp nhân gian.

 

- Tất … tất nhiên là được! Bọn mình làm bạn trước nhé!

 

- Ừ.

 

Lam Huyền đỏ mặt gật đầu, còn Đêm thì cười không khép nổi miệng.

 

Ngày hôm đó là buổi học tuyệt vời nhất từ trước tới giờ của Đêm. Nó cảm thấy cô Nhuận dạy Địa lý giảng bài thật dễ nghe, thấy thầy Kiên dạy Vật lý đẹp trai hơn hẳn mọi ngày, thấy lớp học sao mà đẹp đẽ thân thương thế.

 

- Ê, cậu đừng cười như thế nữa được không, tớ thấy kinh kinh.

 

Giọng thằng Tuấn ngồi bên cạnh.

 

- Hả?

 

- Hả cái gì, cậu cười suốt 2 tiết rồi đấy, tớ bắt đầu nổi da gà rồi đây này. Hỏi thật, gần đây cậu có mơ thấy gì kỳ cục không? Có nghe thấy tiếng nói trong đầu không? Hay có ăn bậy cái gì không đó?

 

- Không liên quan đến cậu, tập trung vào bài giảng đi!

 

Đêm cố gắng cử động cơ mặt để dập tắt nụ cười trên môi đi, nhưng chẳng được bao lâu, cái miệng lại tự động cong lên hình thành một nụ cười.

 

Sao mà nó có thể không cười được cơ chứ, giờ ra chơi giữa tiết vừa rồi, nó và Lam Huyền đứng ở hành lang nói chuyện phiếm suốt cả 5 phút cơ mà!

 

**********

 

Một tháng sau. Đã giữa tháng 5, trời bắt đầu vào hạ và trở nên nóng ghê gớm.

 

Suốt một tháng nay, Mặt Nạ Bạc không xuất hiện thêm một lần nào nữa. Trong mắt mọi người, người hùng dường như đã biến mất khỏi thị trấn, cũng đột ngột và bí ẩn như khi anh xuất hiện vậy.

 

Với lí do đường hoàng “tránh sự săn đuổi của cục An Ninh”, Đêm an nhàn hưởng thụ cuộc sống học trò của mình. Ngày ngày trôi qua theo một nhịp điệu cố hữu, nhưng Đêm vẫn thấy thật hạnh phúc vô cùng.

 

Mỗi sáng sớm, Đêm cùng Linh đi ra khỏi nhà, vừa đi Đêm vừa kể cho Linh nghe hết chuyện này đến chuyện khác, Linh chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi trưng ra cái vẻ mặt hứng thú vô cùng khi nghe được điều gì đó thú vị, trông rất giống một em cún con khi nhìn thấy đồ chơi mới. Cô cùng Đêm đi song song cho tới bìa rừng, lúc đó mới lặng lẽ biến mất như một bóng ma, ẩn mình quan sát bảo vệ Đêm từ xa. Còn Đêm, lại hăng hái chạy bộ tới nhà Lam Huyền rồi đèo cô bé đi học bằng xe đạp.Tuy nhiên, Lam Huyền bắt Đêm phải dừng xe ở cách trường một đoạn rồi hai người chia nhau một trước một sau vào cổng trường để không bị bạn bè phát hiện và trêu trọc. Mỗi giờ ra chơi, Đêm lại dính lấy Lam Huyền tán chuyện. Hai người bây giờ có rất nhiều chuyện để nói, Đêm cũng không còn thấy căng thẳng mỗi khi nói chuyện cùng Lam Huyền nữa, mọi thứ đều trở nên vô cùng tự nhiên. Đến chiều, khi buổi học kết thúc, Đêm lại hẹn gặp Lam Huyền tại một nơi cách cổng trường khá xa, rồi đèo cô bé về tận nhà, sau đó mới quay ngược lại đi bộ về nhà mình, và rồi Linh lại xuất hiện làm đồng hành với Đêm khi Đêm bước vào trong bìa rừng.

 

Buổi tối cũng là lúc căn nhà Đêm ấm cúng nhất, vang lên tiếng cười nhiều nhất. Trong một tháng qua mặc dù Linh đã học được thêm rất nhiều điều mới lạ, nhưng cô vẫn còn ngu ngơ lắm, thường xuyên phát biểu những câu ngây thơ đến mức Đêm và mẹ phải ôm bụng mà cười. Mẹ Đêm thi thoảng lại phải tặc lưỡi nói:

 

- Để cháu ở nhà cô đúng là lựa chọn sáng suốt. Ngu ngơ như cháu mà vào thành phố thì chẳng mấy chốc người ta bắt đem bán mất thôi.

 

Chỉ có duy nhất một điều lạ là gần đây bố của Đêm dường như bận gì đó, ông thường xuyên không về ăn tối, nhưng mẹ Đêm bảo nó không phải lo, trưa nào ông cũng ăn cơm ở nhà, và đến chiều mới đi.

 

Và khi trời đã khuya, Đêm đôi khi lại nằm trên giường mường tượng đến khung cảnh lần đầu tiên gặp Linh, để rồi lại đỏ mặt úp đầu vào chăn tự trách bản thân thật xấu xa. Nhưng dù hay tự trách mình là vậy, mỗi khi Linh tắm xong, cậu bé vẫn không nhịn được lén nhìn vài lần.

 

Ngày qua ngày, luôn là như vậy, lặp đi lặp lại. Bình dị, nhưng thật an lành.

 

**********

 

Một ngày chủ nhật mát mẻ. Trận mưa ban sáng làm không khí oi bức của mùa hạ có một ngày mát dịu hiếm hoi. Khi mặt trời vừa qua thời điểm giữa trưa không bao lâu, Đêm lại treo trên mặt nụ cười “thường trực” của một tháng nay, miệng huýt sáo, chân nhảy nhót, quần áo chỉnh trang phóng ra khỏi nhà.

 

Mẹ Đêm đang dạy Linh rửa bát trong bếp, ngó ra ngoài, lầm bầm nói:

 

- Thằng nhóc này, tí tuổi đầu đã yêu với chả đương ...

 

Trong thị trấn có một cái hồ nhỏ, người ta gọi là hồ Tiền, người già thì lại gọi là “ao làng", chiều nay chính là Lam Huyền hẹn Đêm ra đó đi dạo. Cô bé thích đi dạo trong cái khí trời khi vừa mới mưa to xong. Hai người đã trao đổi số địa chỉ email nên việc liên lạc cũng dễ dàng.

 

Đêm và Lam Huyền nói chuyện đến quên cả thời gian, chẳng mấy mà trời đã gần tối, không biết rốt cuộc đôi bạn trẻ đã đi được bao nhiêu vòng hồ rồi, đến bà bán nước ven hồ nhìn theo cũng thấy chóng mặt. Cuộc nói chuyện chẳng hề có chủ đề chính, cuối cùng lại nhắc đến anh hùng Mặt Nạ Bạc.

 

- Một tháng rồi không nghe thêm tin tức gì của anh ấy nữa, có khi nào anh ấy đã đi nơi khác rồi không?

 

- Không đâu, anh ấy vẫn ở thị trấn đấy, có lẽ vì một vài lí do đặc biệt nên anh ấy không xuất hiện thôi.

 

- Sao cậu có thể chắc chắn như vậy?

 

Lam Huyền nghi ngờ nhìn Đêm.

 

- À … thì tớ là fan số một của anh ấy mà, nhớ không?

 

Đêm vội vàng lấp liếm. Lam Huyền nheo mắt, nhìn Đêm càng nghi ngờ hơn, nhưng rồi cô bé ngúng nguẩy quay đầu đi, nói:

 

- Tớ không tin, nhất định là anh ấy đã đi nơi khác, hoặc thậm chí từ bỏ làm anh hùng rồi, nếu không làm sao mà một tháng rồi không hề nghe thấy tin tức?

 

- Sẽ không có chuyện anh ấy từ bỏ việc làm anh hùng đâu! Anh ấy sẽ lại xuất hiện thôi, chắc chắn đấy!

 

Đêm bỗng cao giọng lên.

 

- Cậu nói thì sao mà chắc được! Tớ vẫn không tin!

 

Lam Huyền vẫn giữ cái điệu bộ “trọc đầu thì không sợ bị nắm tóc". Đêm nhìn mà thấy ngứa răng, cuối cùng nó nói:

 

- Được rồi, vậy mình cá cược đi!

 

- Cá chuyện gì?

 

- Cá chuyện Mặt Nạ Bạc sẽ xuất hiện nữa hay không.

 

Lam Huyền có vẻ hứng thú, cô bé nói:

 

- Ừ, vậy tớ cá rằng anh ấy sẽ không xuất hiện nữa.

 

- Tớ cá là anh ấy sẽ xuất hiện.

 

- Nhưng phải có thời hạn chứ, đâu thể đợi cả đời mới biết kết quả được?

 

- Vậy tính thời gian một tháng đi.

 

- Thế thua thì mất gì và thắng thì được gì?

 

Đêm ra vẻ suy nghĩ, rồi nó nói:

 

- Nếu cậu thắng, tớ làm cu li cho cậu một tháng, cậu sai gì tớ làm nấy. Còn nếu tớ thắng …

 

Nói đến đây, Đêm cười gian, ngừng một lúc mới nói tiếp:


- … cậu mất tớ một nụ hôn.

 

> Mục lục 

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015

Please reload

Lưu trữ
Please reload

Tìm kiếm theo thẻ
Please reload

Follow Me