Đêm - Chương 5: Về nhà

October 22, 2015

 

> Di chuyển tới mục lục

 

 

Đêm từ từ mở mắt.

 

Xung quanh là khung cảnh tuyết đen bay dầy đặc, nó đang nằm trên mặt đất lạnh giá, bộ đồ bảo hộ cởi một nửa, thân trên của nó bám đầy tuyết đen.

 

Đêm nhìn quanh, trải dài trên mặt đất là những loài thực vật kỳ lạ màu đen.

 

Không thấy con quái vật kia đâu.

 

Đêm đứng dậy, tìm kỹ xung quanh, nó thậm chí đi đến tận cùng của căn phòng, nhưng cũng không thấy con quái vật đâu cả. Dấu vết trên mặt đất chứng tỏ đã từng có một con vật khổng lồ hình rắn nằm đây, cho thấy chuyện trước đó không phải là do nó tưởng tượng, con quái vật là có thật.

 

Đêm đi ra khỏi phòng kính, Linh vẫn đang đứng chờ nó, thấy nó ra liền tiến lên cúi chào:

 

- Chủ nhân.

 

Đêm hơi ngượng, đáp lại:

 

- Xin lỗi, bắt cô phải đợi lâu.

 

- Không sao, chủ nhân.

 

- À, cô chờ ở đây có biết con quái vật bên trong đi đâu rồi không?

 

- Sau khi ngài nằm xuống ngủ thì nó từ từ tan rã và biến mất.

 

- Vậy à…

 

Không hiểu sao trong lòng Đêm bỗng có chút chua xót và mất mát. Lúc nó bước vào căn phòng thì đã cảm thấy con quái vật đang hấp hối rồi, nên nó không thấy chuyện này có gì lạ. Nó quay đầu nhìn vào căn phòng kính kia, nhìn những bông tuyết đen mà tự hỏi, liệu trong đó có những mảnh thân xác của con quái vật đó không?

 

Đêm hít một hơi ổn định tâm thần rồi bảo với Linh:

 

- Chúng ta ra ngoài thôi, trong này không còn gì để tìm kiếm nữa rồi.

 

Đêm dẫn Linh ra ngoài cửa động, nó ra ngoài rồi trèo lên một cây cao, ngẩng đầu nhìn sắc trời.

 

Phương đông đã bắt đầu hừng sáng, ước chừng bây giờ là khoảng 3 giờ sáng, Đêm không ngờ mình ngủ trong phòng kính lâu như vậy. Nó leo xuống, lột bộ đồ chống côn trùng của tên khổng lồ, mặc lên người mình rồi bảo với Linh:

 

- Cô đi với tôi, tên kia thì cứ để lại, sẽ có người đến xử lý hắn. Nếu chúng ta không đi nhanh thì họ sẽ bắt cả chúng ta mất.

 

- Vâng, chủ nhân.

 

- À này Linh này …

 

- Vâng?

 

- Ừm, cô … đừng gọi tôi là chủ nhân nữa được không, nghe kỳ lắm.

 

Đêm xấu hổ nói.

 

- Vậy em phải gọi chủ nhân là gì?

 

Đêm đang định cho cô biết tên mình, nhưng nghĩ đến chuyện sau này không còn được nghe từ “chủ nhân" bằng chất giọng êm ái đấy nữa, nó bỗng thấy mất mát thật lớn.

 

- À, thì … bình thường khi tôi không đeo mặt nạ thì cô gọi tôi là Đêm, đó là tên tôi. Khi tôi đeo mặt nạ thì cô gọi tôi là Mặt Nạ Bạc. Nhưng …

 

Đêm chần chừ.

 

- Nhưng gì ạ?

 

- Lúc chỉ có hai người thì cô gọi tôi là chủ nhân cũng được.

 

Đêm nói vừa nhanh vừa nhỏ lí nhí, lúc này mặt nó đỏ như quả cà chua, mặc dù đang đeo mặt nạ nhưng nó vẫn xấu hổ quay mặt đi rồi chạy vào rừng cây.

 

- Vâng, chủ nhân.

 

Linh vẫn một bộ dáng ngây thơ thản nhiên đó, cô nhẹ đáp rồi chạy theo Đêm.

 

Linh không hề vất vả khi phải theo kịp Đêm khi di chuyển trên những cành cây dày rậm. Thậm chí cách di chuyển của cô còn nhẹ nhàng và khó phát hiện hơn cả Đêm, điểm này làm Đêm cứ tặc lưỡi thán phục không thôi.

 

Đêm lấy máy nhắn tin ra để liên hệ với đội trưởng. Lúc bắt đầu làm nhiệm vụ, đội trưởng biết nó đã tắt nguồn máy nhắn tin nên cũng không nhắn tin nào cho nó cả.

 

Đêm nhắn tin cho đội trưởng thông báo rằng nó đã bảo vệ được phòng thí nghiệm, và nó đang tiến tới chỗ đội trưởng. Ông trả lời Đêm bằng một tràng trách móc rằng nó tự hành động một mình như đêm qua là rất nguy hiểm, làm Đêm sực nhớ ra là nó đã quên béng việc phải để lại dấu vết cho đội trưởng. Lè lưỡi, nó xin lỗi rối rít qua tin nhắn mới làm đội trưởng nguôi giận, ông bảo rằng quân đội và người của cục An Ninh cũng đã đến và tiến vào trong tìm kiếm phòng thí nghiệm, ông dặn nó nhanh chân lên, ông sẽ tạo điều kiện cho nó thoát ra ngoài. Đội trưởng cũng thông báo với nó là vết thương của cảnh sát Hùng không đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là có thể quay lại đội công tác, làm nó thở phào một hơi.

 

Khi quay trở lại, Đêm lựa chọn con đường vòng không đi qua chiến trường hồi đêm, nó không dám nhìn lại nơi ghê rợn đó nữa, nó sợ mình sẽ lại bật khóc mất.

 

Khi Đêm qua vị trí đội 16, các thành viên trong đội biết rõ có động tĩnh trên đầu cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua, nhờ vậy Đêm và Linh có thể bình an ra khỏi khu vực phong toả.

 

Khi hai người gần về đến nhà của Đêm, Đêm mới nhớ ra một vấn đề cực kỳ quan trọng!

 

Đêm bỗng đứng sững lại, ôm đầu hét toáng lên, làm Linh đang đi ở phía sau suýt chút nữa cụng đầu vào nó.

 

- Chủ nhân, chủ nhân, ngài làm sao vậy?

 

Linh tò mò hỏi.

 

Đêm quay đầu về phía Linh, khuôn mặt tái mét như gặp một vấn đề cực kỳ khủng khiếp.

 

- Linh, tôi biết giải thích thế nào với bố mẹ bây giờ? Đây là lần đầu tiên tôi đi qua đêm đó. Lần trước có lần phải thực hiện nhiệm vụ lúc nửa đêm cũng là tôi về nhà, giả vờ ngủ rồi mới chuồn ra, lần này thì gay rồi, đi từ sáng hôm qua tới sáng hôm nay mới về.

 

Đêm vò đầu bứt tóc. Linh đứng bên cạnh nghe mà không hiểu gì cả.

 

Đêm thở dài, nó đi đến bìa rừng bí mật của nó để cất mặt nạ và thay đồ, vừa suy nghĩ đối sách để trả lời chất vấn của bố mẹ.

 

[Vấn đề khó nhất bây giờ là không chỉ chuyện mình đi qua đêm, còn chuyện của Linh nữa. Linh không thể tách xa khỏi mình, phải nói thế nào để bố mẹ đồng ý cho cô ấy ở cùng nhà đây nhỉ? Nuôi một con người chứ có phải chuyện đùa đâu.]

 

Cuối cùng Đêm cũng nghĩ ra câu trả lời mà nó cho là có khả năng qua ải nhất nó có thể nghĩ ra được. Nó dặn dò Linh một lúc rồi cùng cô đi về nhà.

 

Đêm mới đến ngã rẽ trước cửa nhà đã thấy mẹ nó đang đứng trước cửa, đầu tiên khi nhìn thấy Đêm, gương mặt lo lắng tiều tuỵ của cô hiện lên sự vui sướng nhẹ nhõm, rồi nhanh chóng biến chuyển thành giận dữ, đôi mắt nhìn nó như muốn phun ra lửa.

 

- Con với chả cái! Mày có giỏi thì đi luôn đi, đừng có quay về cái nhà này nữa!

 

Miệng thì nói vậy, nhưng tay thì đã xách tai Đêm kéo vào nhà.

 

- Ối mẹ, đau mẹ ơi, trước mặt khách đừng có kéo con như thế chứ!

 

Đêm đem Linh ra làm lá chắn, quả nhiên có tác dụng. Lúc này mẹ Đêm mới để ý thấy cô gái ngây thơ xinh xắn đứng sau lưng con trai mình.

 

- Cháu chào cô ạ.

 

Linh mỉm cười chào lễ phép, đúng theo kịch bản Đêm đã dặn dò từ trước.

 

Gương mặt như thiên thần, giọng nói trong như tiếng suối, cộng thêm đôi mắt to tròn thơ ngây và điệu bộ lễ phép, khiến mẹ của Đêm nhìn thấy cũng phải ngẩn người ra.

 

Đêm vội vàng đẩy mẹ mình vào nhà:

 

- Thôi nào, chuyện dài lắm, con sẽ kể sau, giờ mẹ cho bọn con vào nhà ăn cơm cái đã, đói lắm rồi.

 

**********

 

Đêm cắm đầu cắm cổ ăn nhồm nhoàm, trong khi Linh ngồi bên cạnh ăn rất từ tốn, lại còn vừa ăn vừa tò mò nhìn kỹ thức ăn rồi mới cho vào miệng.

 

Mẹ của Đêm vẫn đang hằm hằm ngồi chờ nó giải thích. Cuối cùng khi đã ăn lưng lửng bụng, Đêm mới kể với mẹ câu chuyện như thế này:

 

Cậu bé Đêm ngoan ngoãn thật thà chất phác học xong không la cà lang thang mà trực tiếp về nhà (đoạn này nhấn mạnh). Trên đường đi học về cậu bé thấy rất nhiều cảnh sát xếp hàng xếp đội tiến vào rừng. Tính tò mò nổi lên, cậu bé lén bám theo các chú cảnh sát vào rừng. Các chú cảnh sát vào rừng rồi thì chia ra canh giữ, không cho ai tiến vào sâu trong rừng nữa, cậu bé Đêm ngồi nhìn một lúc bị muỗi đốt ngứa quá nên bỏ về.

 

Trên đường về cậu bé gặp mấy kẻ lạ mặt, không hiểu sao chúng thấy mình bị cậu bé phát hiện thì bỗng rút dao đuổi theo cậu bé, làm cậu bé sợ hãi bỏ chạy, cuống cuồng đến nỗi mấy lần ngã xuống chỗ dốc sâu. Không biết qua bao nhiêu lâu sau, khi cậu bé đã đuối sức và thương tích đầy mình thì bỗng từ trong rừng xuất hiện một cô gái bí ẩn, cô có võ công vô cùng cao cường, đã đánh đuổi lũ côn đồ cứu được cậu bé.

 

Khi chạy trốn vì quá hoảng loạn nên cậu bé đã lạc đường. Hai người mầy mò trong rừng suốt một đêm, đến gần sáng mới tìm được đường về nhà, may mà có bộ đồ chống côn trùng của mấy tên côn đồ, không thì hai người cũng thành mồi cho muỗi rồi.

 

Câu chuyện đến đây là kết thúc.

 

Để ứng phó với tính chân thật của câu chuyện, Đêm đã chuẩn bị rất kỹ.

 

Những vết máu trên hai bộ đồ chống côn trùng bị cạo sạch, chỗ nào khó cạo thì dứt khoát khoét bỏ, còn những lỗ đạn thì được nguỵ trang thành vết rách do bị cành cây cắt phải.

 

Ngoài ra, Đêm còn lấy trong hốc cây bí mật của mình một bộ đồ thể thao khá sạch sẽ cho Linh mặc vào, bởi vì ngoài bộ đồ côn trùng ra thì bên trong của cô là hoàn toàn loã thể.

 

- Con bảo bị ngã rất nặng, cả người bị thương, còn có cánh tay trái nghi là nứt xương?

 

Mẹ của Đêm nghi ngờ hỏi.

 

- Vâng, mẹ xem này.

 

Đêm hăm hở xắn áo tay trái lên cho mẹ xem, để rồi chính nó cũng há hốc mồm.

 

Da tay săn chắc hồng hào, đến một vết xước cũng không có, làm gì có dấu vết bị thương?

 

- Sao mẹ chẳng thấy vết thương nào cả?

 

Mẹ Đêm hỏi với vẻ mặt khó hiểu.

 

Đêm lúng túng trả lời:

 

- Ơ, lúc … lúc con ngã con thấy đau lắm mà, cứ tưởng phải nứt xương rồi chứ, hoá ra không sao, a ha ha …

 

Mẹ Đêm lườm nó một cái, nói:

 

- Có phải cố tình nói như vậy để khơi gợi lòng thương của mẹ hòng trốn tội không? Cảnh sát họ làm việc, con tò mò đi theo làm gì? Còn nói là không la cà về thẳng nhà? Lần này may mà có Linh cứu nên mới không sao, lần sau liệu có còn may mắn như vậy? Bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con thế hả? Làm việc không suy xét trước sau gì cả!

 

Đêm cúi đầu rầu rĩ:

 

- Vâng, con biết lỗi rồi ạ, sẽ không có lần sau đâu ạ.

 

Mẹ Đêm lại ném cho nó một cái lườm nữa, rồi mới dịu mặt quay sang Linh:

 

- Cám ơn cháu đã cứu em nó, cô thật không biết lấy gì để tạ ơn cháu nữa.

 

- À, nói đến chuyện tạ ơn, hay là cho chị Linh ở nhờ nhà mình đi?

 

Đêm tranh thủ nói ngay. Sở dĩ nó phải gọi Linh là “chị" vì bề ngoài của Linh rõ ràng là một cô gái mười tám đôi mươi. Tuy Linh nói không biết tuổi của mình, nhưng chắc chắn không thể bằng hoặc nhỏ tuổi hơn Đêm được, vì đám con gái cùng lớp của Đêm, không nói đến dáng người “chưa phát triển", chỉ riêng nhìn khuôn mặt là đã thấy rõ sự non nớt rồi, còn khuôn mặt của Linh thì khác, là ngây thơ nhưng không non nớt.

 

Không phải ai cũng dị thường như Đêm, mới 14 tuổi mà đã cao đến 1m8, cơ bắp rắn chắc như một vận động viên thực thụ, chỉ có mỗi khuôn mặt non nớt và giọng nói còn chưa vỡ hết là có thể minh chứng cho tuổi thật của nó.

 

- Linh không có nhà sao?

 

Mẹ Đêm quay sang hỏi Linh, có vẻ bất ngờ.

 

- Không phải, chị Linh xuất thân từ một gia tộc cổ võ, sống trên núi cao, không tiếp xúc với cuộc sống hiện đại, giờ chị ấy đang xuất sơn nhập thế để học tập thêm tri thức về cuộc sống hiện đại. Chị ấy đang muốn tìm đường đến nơi có người ở để xin ở nhờ thì gặp con trong rừng đó.

 

Mẹ Đêm quay sang Linh, ánh mắt dò hỏi, cô có vẻ không tin câu chuyện của con mình cho lắm. Linh mỉm cười nói:

 

- Vâng ạ, ngoài người trong gia tộc ra, cháu chưa gặp người ngoài bao giờ, mãi cho đến khi gặp Đêm. Thế giới bên ngoài như thế nào cháu cũng biết rất ít, chỉ là nghe người nhà kể lại chứ chưa tận mắt chứng kiến bao giờ. Lần này cháu xuất sơn là vì muốn thử sống ở thế giới bên ngoài một thời gian.

 

Mẹ Đêm nhớ lại cảnh cô bé này vừa ăn vừa tò mò ngắm thức ăn, rồi khi mới bước vào nhà cũng tò mò nhìn quanh đánh giá mọi thứ, như thể cái gì đối với cô bé cũng là mới lạ vậy. Mẹ Đêm cũng hơi tin rồi, nhưng còn không chắc chắn lắm.

 

- Lần đầu tiên cô nghe thấy “gia tộc cổ võ” đấy, cô còn tưởng mấy chuyện như vậy chỉ xuất hiện trên phim kiếm hiệp thôi chứ, không ngờ lại có thật à.

 

- “Phim kiếm hiệp" là gì ạ?

 

Linh tò mò hỏi. Đêm vội xua tay:

 

- Ôi thôi, cái gì cũng giải thích cho chị Linh thì có mà hết ngày, chị Linh học hỏi từ từ đi, lát nữa em dạy chị cách sử dụng TV và cho chị xem mấy bộ phim kiếm hiệp là chị hiểu liền.

 

Rồi Đêm quay sang mẹ mình:

 

- Mẹ, mẹ thấy đó, chị ấy cái gì cũng lơ nga lơ ngơ, đi vào thị trấn tìm nơi ở chẳng phải là bị người ta lừa bán đi lúc nào cũng không biết à. Cũng không thể để chị ấy thân con gái mà ngủ vạ vật trong rừng được, người ta là ân nhân cứu mạng của con trai mẹ đó.

 

Mẹ Đêm chẹp miệng:

 

- Cái thằng này, con không nói thì mẹ cũng hiểu. Mẹ có phải người không hiểu lý lẽ đâu.

 

Rồi cô nói với Linh:

 

- Cháu cứ ở tạm đây một thời gian cho quen dần với cuộc sống bên ngoài, đừng ngại, nhà cô ở sâu trong rừng, tách biệt với thị trấn, cũng ít qua lại với mọi người lắm, nên rất thích hợp để cháu từ từ làm quen với môi trường sống mới.

 

- Hoan hô, cám ơn mẹ!

 

Đêm hô lên, rồi bật dậy khỏi ghế, hôn “chụt" một cái rõ kêu lên má của mẹ nó.

 

- Tiên sư ông, bố của ông còn đang đi tìm ông cả đêm chưa về đây này, đừng tưởng tôi đã tha tội cho ông rồi nhé!

 

- Ý? Bố đi tìm con chưa về ạ? Thế để con ra ngoài đi tìm bố.

 

- Thôi, ông không cần lo cho bố ông. Bố ông không có bị lạc đường trong cái rừng bé xíu này đâu.

 

Đêm lè lưỡi xấu hổ. Mọi bản lĩnh của nó đều là do bố nó dạy nên, trong lòng nó, bố là người đàn ông bãn lĩnh nhất, tất nhiên ông sẽ không xảy ra chuyện gì rồi.

 

Sau khi ăn xong, mẹ Đêm thu xếp chỗ ở cho Linh. Do nhà không có phòng ngủ thừa nên Linh sẽ ngủ ở phòng Đêm, còn Đêm thì ra phòng khách, đằng nào thì phòng khách nhà Đêm cũng chỉ để làm cảnh, từ bé tới lớn Đêm chưa thấy có người khác đến nhà chơi bao giờ.

 

Xong xuôi mọi thứ thì trời đã sáng bảnh. Đêm giả vờ giả vịt đòi đi học, mẹ Đêm kiên quyết bắt nó nghỉ ngơi, rồi gọi điện xin phép nhà trường cho Đêm nghỉ ngày hôm nay. Đêm mừng húm, mấy khi được trốn học công khai như thế này.

 

Vào phòng tắm rửa sạch cơ thể, Đêm xem xét các vết thương trên người mình. Cơ thể nó hoàn toàn lành lặn, không hề có dấu hiệu thương tích cả bên ngoài lẫn bên trong. Đêm vắt óc suy nghĩ, cố nhớ xem các vết thương biến mất lúc nào.

 

[Minh nhớ là … lúc bước vào căn lồng kính, bụng vẫn còn đau. Khi cởi bộ đồ phòng hộ, tay trái đau tới mức không nhúc nhích được nên cởi đồ rất khó khăn, sau đó ...]

 

Đêm chợt nhận ra, sau khi nó bất tỉnh rồi tỉnh lại trong căn phòng kính đó, nó không hề có chút ký ức nào về các cơn đau từ vết thương cả. Lúc đi ra khỏi căn phòng, nó dùng tay trái cởi đồ không hề khó khăn, rồi cùng Linh leo cây trở về rất thuận lợi.

 

[Vậy là vết thương được chữa trị khi mình bất tỉnh?]

 

Đêm nhớ đến con quái vật trông nửa giống rắn nửa giống bạch tuộc đó.

 

[Chẳng lẽ là nhờ nó?]

 

Dù sao cũng không thể lý giải, Đêm dứt khoát bỏ qua, rồi trở về “phòng ngủ” mới của mình, nằm vật ra giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

 

Đêm nằm mơ.

 

Trong giấc mơ, Đêm thấy xung quanh mình toàn là nước. Nó sung sướng lắc mình bơi lội trong lòng nước, lao xuống bơi sát đáy biển đầy cát và những cây san hô phát sáng, rồi lao lên trên mặt nước, thực hiện một cú nhảy điệu nghệ trên không trung rồi rơi xuống đập vào mặt nước. Cảm giác nước táp vào da bắn tung bọt làm nó thấy phấn khích và vui thú, nó quẫy mạnh 8 cái xúc tu của mình, thò đầu lên khỏi mặt nước, tận hưởng bầu trời xám xịt và những bông tuyết đen mát lạnh, tru lên một tiếng rống to đầy thoả mãn.

 

- Gào thét cái gì! Dậy mau còn ăn cơm trưa!

 

Đầu Đêm ăn một đập đau điếng. Nó mở mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh. Mất một lúc nó mới nhận ra là nó đang ngủ ở trong phòng khách, cũng quên luôn giấc mơ vừa xong. Mẹ nó đang đeo tạp dề đứng ở bên cạnh, một đập vừa rồi chắc hẳn là do mẹ nó xuất thủ.

 

Đêm vừa xoa đầu vừa cằn nhằn:

 

- Mẹ à, mẹ có thể dùng cách nhẹ nhàng hơn mà.

 

- Gọi nhẹ nhàng mãi mà anh có chịu dậy đâu, còn gào rú như lên cơn động kinh ấy.

 

Đêm ngáp dài một cái, đứng dậy, rồi vừa thò tay vào quần gãi mông vừa lết vào phòng ăn.

 

Bụp! Đầu Đêm lại ăn thêm một đập.

 

- Mẹ! Mẹ hôm nay sao mà bạo lực thế?

 

- Sư bố anh! Nhà có khách, lại còn là con gái, từ giờ trở đi đừng có làm mấy động tác khiếm nhã ấy! Hai bố con anh cái tốt không giống, toàn giống nhau cái xấu.

 

Đêm bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ rằng việc đưa Linh về nhà có phải là một ý kiến tồi tệ hay không.

 

Bữa cơm trưa diễn ra một cách chóng vánh, chẳng hiểu sao từ sau chuyện hôm qua, sức ăn của Đêm tăng lên kinh khủng làm mẹ Đêm vui ra mặt, cứ khăng khăng khẳng định rằng thằng con bây giờ mới là bước vào giai đoạn “phát triển mạnh”. Cũng may trưa nay bố Đêm không về nhà ăn cơm chứ nếu không thì Đêm chẳng có đủ thức ăn mà ăn. Nó hỏi mẹ sao bố lâu vậy chưa về, mẹ chỉ bảo không cần phải lo nên Đêm cũng chẳng để ý nữa.

 

Buổi chiều Đêm gọi Linh ra ngoài, lấy lí do với mẹ là “con nhờ chị ấy dạy võ”, rồi kéo Linh đến một góc vắng hỏi chuyện.

 

- Thế nào? Mẹ tôi có nghi ngờ gì không? Có hỏi chuyện gì không?

 

Linh điềm đạm trả lời:

 

- Không, cô Hoa rất tốt, cô ấy không hỏi gì nhiều cả, chỉ hướng dẫn cho em cách sử dụng các đồ đạc trong nhà và những điều cần cẩn thận khi gặp người lạ.

 

- Cô Hoa? À, mẹ tôi ấy hả?

 

- Chủ nhân không biết tên mẹ mình sao?

 

Đêm xấu hổ gãi đầu, đáp:

 

- Không phải, tại lâu quá không nghe người khác gọi tên mẹ tôi nên thấy không quen. Nhà tôi vốn không giao tiếp với người khác mấy, lại sống trên núi, cũng không có họ hàng gì nên hiếm lắm mới có người nói chuyện với mẹ tôi. Bình thường ở nhà tôi chỉ gọi “mẹ", bố thì gọi là “em", nên cũng gần như là quên mất tên mẹ rồi.

 

- Vậy bố của chủ nhân tên là gì?

 

- Ừm … hình như là Gió. Tôi chỉ nghe duy nhất một lần hồi bé, lúc đó tôi tò mò hỏi tên cả bố và mẹ. À mà bỏ qua chuyện tên tuổi đi, nếu mẹ không nghi ngờ gì thì tốt rồi, tôi có chuyện quan trọng hơn muốn hỏi cô đây.

 

- Vâng, chủ nhân cứ hỏi.

 

- Cô nói là nếu cô cách tôi quá xa thì quả bom trong người cô sẽ nổ, thế cụ thể khoảng cách đó là bao xa?

 

- Khoảng cách bao xa phụ thuộc vào tính cản trở của môi trường đối với tín hiệu kết nối giữa thiết bị trong người em với điện não của chủ nhân. Trong tình huống chân không lý tưởng trong lý thuyết thì khoảng cách cực đại là 200 km, trong môi trường rừng này thì khoảng cách cực đại nằm trong khoảng 7-10 km, em không cách nào tính chính xác. Tuy nhiên, nếu chủ nhân đi vào một khu vực đặc biệt trong rừng mà có tính cản rất lớn, ví dụ như hang động sâu trong lòng đất, thì khoảng cách cực đại sẽ nhỏ đi rất nhiều, thậm chí xuống đến vài trăm mét.

 

- Nói như vậy thì, để đảm bảo an toàn, cô phải luôn luôn theo sát tôi như hình với bóng rồi?

 

- Cũng không hẳn, thưa chủ nhân. Có những lúc vì vài lí do mà không cách nào nhận được tín hiệu, ví dụ như chiến đấu trong một chiến trường mà đối thủ dùng bom EMP. Do vậy, sau khi mất tín hiệu với chủ nhân thiết bị tự huỷ trong em sẽ đếm ngược thời gian 3 ngày mới kích hoạt. Tuy nhiên việc luôn theo sát ngài giúp em thuận tiện bảo vệ ngài hơn. Dù sao thì nếu ngài chết hoặc não ngừng hoạt động thì thiết bị tự huỷ cũng sẽ bị kích hoạt, nên em phải bảo vệ ngài như bảo vệ chính mạng sống của mình vậy.

 

Đêm tức giận nghiến răng:

 

- Cái tên tiến sĩ khốn kiếp! Thật đúng là không còn tính người nữa rồi! Huấn luyện và thao túng con người như thể công cụ thế này ...

 

Linh vẫn chẳng để lộ chút cảm xúc nào trên mặt, vẫn là cái gương mặt ngây thơ thản nhiên đó. Đêm nhìn mà đến bó tay.

 

[Này! Tôi là đang bất bình cho cô đó! Cô không thể hiện chút cảm động hoặc là biết ơn nào sao?]

 

- Bây giờ tôi có việc phải đi một chút, để đảm bảo thì cô đi cùng tôi đi, nhưng nhớ trốn kỹ nhé, đừng lộ mặt.

 

- Vâng, chủ nhân.

 

Tiếp đó Đêm tìm đến hốc cây bí mật của mình, thay bộ đồ Mặt Nạ Bạc rồi nhắn tin hẹn gặp đội trưởng. Nó muốn biết tình hình vụ phòng thí nghiệm diễn biến ra sao rồi.

 

**********

 

- Từ giờ trở đi cậu nên náu mình một thời gian, đừng xuất hiện nữa.

 

Vừa mới gặp, đội trưởng đã tương ngay một câu như vậy.

 

- Sao vậy đội trưởng?

 

- Trong trận chiến hôm qua, tất cả cảnh sát dù cố ý hay sơ ý mà đi vào phạm vi cấm, sau khi bị phát hiện thì đều bị người của cục An Ninh dẫn đi rồi. Dẫn đi đâu làm gì thì không ai rõ, nhưng công tác của họ đều bị đình chỉ tạm thời.

 

Ông ngừng lại, thở dài rồi nói tiếp:

 

- Mặt Nạ Bạc, cho dù cậu khăng khăng nói rằng mình chỉ bảo vệ phòng thí nghiệm chứ tuyệt đối không vào bên trong, cho dù có tôi và cả đội đứng ra bảo đảm cho nhân cách của cậu, thì người của cục An Ninh cũng không thèm quan tâm đâu. Liên quan đến chuyện này bọn họ máu lạnh lắm! Với cả, cậu nói với tôi là kẻ duy nhất đột nhập được vào trong chỉ bị cậu khống chế chứ không giết đúng không? Nếu vậy thì rất có thể từ miệng hắn cục An Ninh đã biết về cậu rồi, thế nên giờ tốt nhất là cậu trốn đi. Cậu mà bị bắt, lộ ra chuyện tôi nhờ cậu tham gia chiến dịch thì cả tôi và đội đều mất chức là nhẹ.

 

- Nếu họ tra ra việc tôi giúp đội cảnh sát thị trấn bắt tội phạm, thì đội trưởng và những người trong đội sẽ thế nào?

 

- Còn thế nào? Tất nhiên là chối bay chối biến. Ai mà chẳng biết cậu xuất quỷ nhập thần, tự ý tham gia giúp đỡ cảnh sát, chứ có ai nhờ cậu đâu, cũng không biết cách liên lạc với cậu.

 

Rồi ông nói khẽ:

 

- Vụ cái máy nhắn tin chỉ có tôi biết thôi.

 

Đêm trầm ngâm suy nghĩ.

 

[Có lẽ là phải tạm dừng hành động anh hùng một thời gian thôi. Ít nhất là cho đến khi người của cục An Ninh không còn chú ý đến mình nữa].

 

- Vâng, đội trưởng, từ giờ tôi sẽ không xuất hiện nữa, nhưng nếu có chuyện nghiêm trọng xảy ra, đội trưởng cứ nhắn tin cho tôi nhé.

 

- Cái đó thì chắc chắn! À mà cậu trả lại tôi trang bị đi, để tôi có cái mà báo cáo, tội làm thất lạc trang bị của đội là tội nặng lắm đấy.

 

Đêm đã chuẩn bị sẵn rồi, nó đem bộ quần áo chống côn trùng, khẩu súng lục, một ít đạn còn thừa, khẩu súng bắn pháo sáng trả lại đội trưởng. Còn riêng khẩu súng lấy được từ chỗ tên mũ trùm đầu thì nó không nói cho đội trưởng mà giữ lại, tính để phòng thân khi cần.

 

Đội trưởng cười xoà. Ông vỗ vai Đêm, nói:

 

- Thôi, coi như là nghỉ phép, cậu cứ tận hưởng kỳ nghỉ này đi, tranh thủ bồi dưỡng phục hồi sức khoẻ sau trận chiến đêm qua.

 

- Vâng, vậy hẹn gặp lại đội trưởng vào một ngày không xa.

 

Đêm cười, vẫy tay chào đội trưởng rồi phi mình lên cây, thoáng cái đã biến mất trong đám cành lá rậm rạp.

 

Thực chất, Đêm tự biết sự việc còn nghiêm trọng hơn đội trưởng nói nhiều. Đêm không chỉ xâm nhập vào phòng thí nghiệm, còn cứu ra một siêu chiến binh xinh đẹp và làm chết một sinh vật kỳ dị, hiện giờ chắc cục An Ninh đang điên cuồng lùng sục nó rồi. Nó cũng từng nghĩ đến việc nói mọi chuyện cho cục An Ninh, biết đâu họ có cách gỡ quả bom trong người của Linh, nhưng qua cách đối xử của cục An Ninh với những cảnh sát lỡ bước vào vùng phong toả kia khiến nó nghĩ rằng cục An Ninh sẽ bắt nhốt Linh cả đời, hoặc tẩy não, đào tạo thành công cụ chỉ biết vâng lời chứ nhất định không cho cô một cuộc sống bình thường, vì cô đã dính líu quá sâu tới phòng thí nghiệm, biết quá nhiều thông tin mật rồi.

 

**********

 

Buổi tối, ở nhà của Đêm.

 

Khi Linh đang tắm, bố của Đêm về, ông chỉ dặn dò Đêm thời gian tới nên cẩn thận, học xong thì lập tức về thẳng nhà, cấm tiệt đi lang thang chơi bời, ngoài ra thì không mắng gì nó cả. Ông về nhà, ăn vội một chút thức ăn rồi lại nói có việc rồi đi ra ngoài, bảo mọi người ở nhà cứ ăn cơm đi, không cần chờ ông. Ông cũng không hỏi gì về chuyện của Linh làm Đêm thở phào.

 

Khi Linh mặc bộ đồ của mẹ Đêm từ trong phòng tắm bước ra, Đêm lại được một phen há hốc mồm rồi đỏ mặt ngượng ngùng quay đi. Khi nhìn Linh khoả thân, đó là vẻ đẹp kinh tâm động phách, nhưng khi nàng mặc quần áo phụ nữ vào thì lại có vẻ đẹp dịu dàng hiền thục, mang phong vị khác hẳn, nhất là những giọt nước còn vương trên mái tóc kia càng làm cho vẻ đẹp đó thêm tính thanh thuần và tinh khiết. Cả bữa tối Đêm cứ đỏ mặt tránh nhìn vào Linh, vì mỗi lần nhìn thì trong đầu nó lại vô thức hiện ra hình ảnh khoả thân của cô.

 

Bữa tối trôi qua nhanh chóng, Đêm nằm ườn trên giường mà không sao ngủ được. Có lẽ ban ngày ngủ nhiều quá nên nó cứ tỉnh như sáo. Cố nhắm mắt lại mãi mà không ăn thua, những suy nghĩ vẩn vơ bắt đầu tràn về.

 

Do dư âm từ bữa tối, tất nhiên thứ đầu tiên hiện lên trong đầu Đêm là cái cảnh khi nó gặp gỡ Linh, rồi tiếp đến là cảm xúc ở bàn tay khi chạm vào làn da ấy. Nó cảm thấy không chỉ mặt mà cả người bắt đầu nóng ran lên.

 

Đêm lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng xua tan suy nghĩ không lành mạnh đó đi.

 

Vo chăn thành một cục, nó nằm ôm chăn, thủ thà thủ thỉ:

 

- Không được nghĩ về chuyện đó nữa, mình thích Lam Huyền cơ mà!

 

Nói rồi nó chợt nhận ra, từ chiều hôm qua tới giờ, nó thậm chí không hề nghĩ đến Lam Huyền một lần nào. Trong những phút giây căng thẳng ác liệt đó, dường như nó chỉ tập trung vào những chuyện trước mắt, những tình huống có thể phát sinh.

 

Rồi nó lại nghĩ đến những cảnh sát đã hy sinh trong trận chiến hôm qua, tự nghĩ nếu mình tiếp tục con đường của một anh hùng, chắc chắn lại sẽ gặp những tình huống nguy hiểm tương tự hoặc thậm chí hơn thế. Liệu lúc đó, nó có còn may mắn để sống sót như hôm nay?

 

Nghĩ như vậy, Đêm bỗng thấy sợ. Nó còn rất nhiều việc chưa làm xong, còn rất nhiều ước mơ chưa thành hiện thực. Nó bỗng thấy luyến tiếc cuộc sống, muốn thực hiện ngay những ước mơ đó, không muốn đến một ngày phải hối tiếc những điều dang dở.

 

Nó bỗng thấy mình quyết tâm lạ lùng. Cắn răng, nó thầm thì:


- Ngày mai mình sẽ tỏ tình với Lam Huyền!

 

> Di chuyển tới mục lục

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015

Please reload

Lưu trữ
Please reload

Tìm kiếm theo thẻ
Please reload

Follow Me
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square