Đêm - Chương 4: Sinh vật nguy hiểm

October 22, 2015

> Di chuyển tới mục lục

 

 

Bầu ngực lồ lộ không hề được che giấu, phần chân cô gái bị quấn chặt bởi dây xích, hai tay dang rộng, cánh tay bị cũng bị dây xích quấn lấy và treo lơ lửng giữa không trung. nước da trắng muốt, vòng eo mảnh khảnh, cặp đùi thon dài như ngó sen đang kẹp chặt, và giữa cặp đùi đó là ...

 

Tim Đêm đập liên hồi như trống, mặt nóng bừng. Nó cũng không còn là một đứa trẻ không hiểu biết gì nữa, ít nhất cũng hiểu được sự khác biệt nam nữ và niềm khao khát mơ hồ trong cơ thể.

 

Máu nóng xông lên đầu làm nó không thể suy nghĩ bất kỳ điều gì khác, óc nó như trống rỗng, mắt nó thì cứ dán lên tấm thân nõn nà kia, nhất là hai điểm hồng hồng trên bầu ngực cô gái, và cái vùng tam giác đen thần bí kia. Nó ngước lên nhìn vào mặt cô gái, vô tình hai ánh mắt chạm nhau, dường như thời gian đông cứng lại trong một khoảnh khắc, nó giật mình quay mặt đi, mặt đỏ như trái táo chín. Để che dấu sự lúng túng của mình, nó vội lắp bắp nói:

 

- Xin ... xin lỗi ... tôi không biết là ... à mà ... sao cô lại bị trói ở đây? À ... cô bị bịt miệng ... để tôi cởi trói cho cô trước.

 

Từ lúc nhìn vào phòng mắt nó chỉ dán lên người cô gái, lúc nói được nửa câu mới phát hiện cô bị bịt miệng, nó vội lúng túng quay mặt đi, nhưng khoé mắt vẫn luyến tiếc liếc trộm thân hình kia.

 

Nhìn xung quanh, nó thấy những sợi xích treo cô trên không đều bắt nguồn từ một mối nối cắm trên tường, bị khoá lại bởi một ổ khoá.

 

Nó cố gắng suy nghĩ một cái gì khác để kìm nén cảm giác như có một ngọn núi lửa sắp phun trào trong lòng mình, nhưng đầu óc nó không thể nghĩ ra bất cứ thứ gì khác ngoài tấm thân trắng ngần kia. Nó vội vàng bước qua cô gái tiến đến chỗ nối các sợi xích vào tường, tay run run thử tra từng chiếc khoá vào ổ, vừa nuốt nước bọt vừa cố gắng kiềm chế không quay đầu về phía sau nhìn thêm một lúc.

 

Ổ khoá được mở ra, sợi xích đang được gắn chặt vào tường bỗng bị rút ra, tiếng xích trượt quét qua ổ nối kêu leng keng, cô gái cũng rơi xoạch xuống mặt sàn.

 

- Ối! Tôi xin lỗi! Tôi ... quên không giữ sợi xích lại! Cô có đau không?

 

Đêm lại càng lúng túng hơn, nó lon ton chạy đến chỗ cô gái, khi đỡ cô gái ngồi dậy, cặp núi mềm mại trắng tinh khôi đập vào mắt nó. Được nhìn cận cảnh, lại thêm cảm giác mềm mại từ làn da của cô chạm vào tay nó, Đêm cảm thấy quần mình sắp rách bung tới nơi rồi, cảm giác bức bối nóng rực trong người làm mồ hôi nó toát ra như tắm.

 

Khó khăn lắm Đêm mới có thể dời mắt ra khỏi cặp núi trắng muốt kia, nó nhìn lên khuôn mặt cô để gỡ dụng cụ bịt miệng ra. Nó lại ngẩn ngơ một lần nữa.

 

Một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần!

 

Khuôn mặt trái xoan, làn da trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh đang tò mò nhìn nó cùng biểu cảm ngây thơ, chiếc mũi cao mà nhỏ nhắn, đôi môi căng mọng đáng yêu, mái tóc đen óng mượt dài đến đầu gối xoã trên mặt đất. Nó đau lòng tháo dụng cụ bịt miệng ra, trong đầu thầm chửi tên tiến sĩ biến thái kia bằng những từ ngữ độc ác nhất mà nó có thể nghĩ ra.

 

Gỡ dụng cụ bịt miệng rồi mà cô gái vẫn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt tò mò đánh giá Đêm, nó đành lúng túng tiếp tục mở khoá xích tay và chân cô, nhưng khoá chân tay cô lại dính liền với một thiết bị kỳ lạ hình hộp gắn trên lưng cô gái. Thiết bị này dường như đâm hẳn vào thịt cô, nó không dám khinh suất, nên cúi xuống quan sát một chút.

 

Trên thiết bị có một lỗ tròn nhỏ, còn có cả hình vẽ minh hoạ hướng dẫn đút ngón tay trỏ vào. Nó thử đút ngón tay trỏ của mình vào xem sao.

 

Cảm giác đau nhói trên ngón tay nó, dường như có vài chiếc kim đâm vào ngón tay nó, giữ chặt khiến nó không thể rút ra, rồi có xung điện chạy từ chỗ ngón tay lên tận đầu làm nó cảm thấy tê tê và hơi chóng mặt.

 

Cạch!

 

Thiết bị kỳ lạ bỗng tách ra thành vài miếng, tự động rơi ra từ lưng cô gái, để lại trên lưng cô gái vết hằn hình chữ nhật và 6 cái lỗ nhỏ như đầu kim. Nó vội rút ngón tay khỏi thiết bị kia, quay sang hỏi cô gái:

 

- Xin lỗi, cô có sao không? Có cảm thấy đau ở đâu không?

 

Cô gái không nói, mà vẫn chỉ tò mò nhìn nó. Đôi mắt to tròn long lanh cùng biểu cảm kia làm Đêm hít một hơi dài và quên béng việc thở ra.

 

[Dễ ... dễ thương quá!]

 

- Này, cô ... có thể nói được không?

 

Đêm hỏi, nó cố gắng quay mặt đi chỗ khác, không nhìn vào cô gái.

 

Cô gái nhìn nó một hồi lâu, đến khi sự lúng túng của Đêm lên đến đỉnh điểm, cô mới nói, âm thanh trong trẻo như tiếng nhạc từ thiên đàng:

 

- Chủ nhân.

 

Đêm giật nảy mình, miệng lắp bắp nói:

 

- Cô ... cô vừa bảo gì?

 

- Chủ nhân.

 

[Vẫn là cái âm thanh trong trẻo này, hai chữ "chủ nhân" phát ra từ cái miệng xinh xinh ấy thật là làm cho người ta muốn tan chảy. Ây, mà bây giờ không phải lúc suy nghĩ cái đó!]

 

Mất một giây phê đến đẫn đờ, Đêm lắc mạnh đầu cố kéo bản thân về với hiện thực, nói:

 

- Cô đang gọi tôi?

 

- Vâng, chủ nhân.

 

- Tại sao lại gọi tôi là chủ nhân?

 

- Vì chủ nhân vừa tháo thiết bị khống chế cho em.

 

- Tại sao tháo thiết bị khống chế cho cô thì tôi là chủ nhân của cô?

 

- Tiến sĩ bảo người tháo thiết bị khống chế cho em là người đã bỏ tiền ra mua em, như vậy người đó là chủ nhân của em.

 

[Chẳng lẽ cô ấy đã bị bắt cóc từ nhỏ, bị tẩy não để trở thành món hàng mua bán của những tên buôn người? Thật tội nghiệp.]

 

Đêm nghĩ thầm, hắn càng căm ghét tên tiến sĩ khốn kiếp kia hơn, đồng thời vô cùng thương cảm cho số phận cô gái.

 

- Không, tôi không có bỏ tiền mua cô, tôi đến cứu cô, cô đã được tự do, cô không cần phải coi ai là chủ nhân cả.

 

- Không, chủ nhân đã là chủ nhân rồi, giờ chỉ cần một ý nghĩ của chủ nhân thôi là em phải chết, nên em không dám làm trái ý chủ nhân.

 

- Cô đang nói gì vậy, tôi đeo mặt nạ đáng sợ vậy thôi chứ tôi là người tốt, sẽ không làm hại cô đâu. Với lại, ra ngoài rồi cô sẽ được chương trình nhân chứng của chính phủ bảo vệ, được đưa đến một nơi thật xa làm lại cuộc đời, không còn gặp tôi nữa, thì dù tôi có muốn hại cô cũng không được.

 

Nó cười trêu đùa cho cô đỡ căng thẳng.

 

- Không, xung điện não của chủ nhân đã được xác nhận và liên kết với thiết bị tự huỷ trong người em, nếu em ở quá xa chủ nhân, thiết bị mất kết nối cũng sẽ tự động kích hoạt sau một thời gian và em sẽ chết, nên em cần phải ở gần chủ nhân.

 

Đêm trợn mắt, nó nhớ lại cảm giác điện giật lúc nãy, khi ngón tay nó thò vào trong thiết bị, nó nuốt nước bọt, hỏi lại:

 

- Ý cô là ... trong người cô có một ... ừm ... kiểu như quả bom, và quả bom đó sẽ nổ nếu tôi ra lệnh hoặc nếu cô ở quá xa tôi?

 

- Vâng.

 

Cô gái gật đầu xác nhận, vẻ mặt ngây thơ thản nhiên đó khiến nó cảm thấy lạnh cả sống lưng.

 

[Dường như cô gái này được tẩy não và huấn luyện từ nhỏ, nên nhân sinh quan của cô có chút không bình thường.]

 

Nhìn vào tấm thân trần của cô, Đêm lại đỏ mặt, liền vội cởi quần áo mình đang mặc đưa cô. Đó là bộ quần áo chống côn trùng mà đội trưởng đưa nó, cởi ra thì nó vẫn còn bộ đồ thể thao bên trong.

 

- Cô mặc tạm cái này vào đã.

 

- Vâng.

 

Cô gái không hề ngại ngùng đứng dậy mặc đồ, ngược lại Đêm thì quay mặt đi, khuôn mặt đỏ bừng nóng ran. Cũng may nhân sinh quan của cô gái này có vấn đề, nên cũng làm Đêm bớt lúng túng đi, chứ nếu là cô gái bình thường thì chắc bây giờ hai người chẳng dám nhìn mặt nhau mất.

 

- Này ... quả bom trong người cô ấy, có thể lấy nó ra được không? Kiểu như ... làm phẫu thuật hay đại loại thế ấy.

 

- Không, đó là trung tâm sinh mệnh của em, nếu lấy nó ra, em sẽ chết.

 

- Ý cô là ... quả bom đó đã gắn kết liền mạch với ... ừm ... trái tim chẳng hạn, nên không thể lấy ra? Hoặc bản thân quả bom là một trái tim nhân tạo, được cấy vào thay trái tim thật?

 

Đêm vắt óc dùng hết vốn từ ngữ nó có từ những bộ phim khoa học viễn tưởng đã xem, để lý giải lời nói của cô gái theo cách dễ hiểu hơn.

 

- Chủ nhân, em không hiểu lời chủ nhân nói. Nếu mất trái tim, em có thể tạo một trái tim khác.

 

- Hả? Cô nói vậy nghĩa là sao?

 

- Dù trái tim bị lấy ra, em cũng không chết.

 

- Tại sao?

 

- Vì em sẽ tạo một trái tim khác.

 

- Bằng cách nào?

 

- Em tạo một trái tim khác.

 

- Ý tôi là bằng cách nào cô tạo một trái tim khác?

 

- Em không biết, em muốn tạo thì sẽ tạo được thôi.

 

Đêm cảm thấy cuộc nói chuyện đang đi vào bế tắc, như thể hai kẻ mù khoa học đang đàm luận về thuyết tương đối vậy. Nó quyết định bỏ qua chủ đề này.

 

- À đúng rồi, tên của cô là gì?

 

- VSN-19.

 

- Cái tên đó đâu phải tên người, hay là tôi đặt cho cô một cái tên khác nhé?

 

- Vâng, chủ nhân.

 

- Vậy cô thích cái tên như thế nào?

 

- Một âm tiết.

 

- Tại sao?

 

- Như vậy sẽ tiết kiệm thời gian khi chủ nhân cần gọi em, chỉ cần hô một âm tiết là đủ.

 

Đêm ôm mặt.

 

[Cái lý do gì thế này?]

 

- Tại sao lại cần tiết kiệm thời gian gọi cô, những cái tên có nhiều âm tiết cũng rất dễ thương nha.

 

Đêm rút từ kinh nghiệm đau thương của bản thân, tên nó chỉ có một chữ "Đêm", nên nó rất hâm mộ những người khác có tên vài âm tiết, nhiều khi nghe rất hoành tráng.

 

- Trong chiến đấu, việc mệnh lệnh được truyền đạt nhanh chóng rất quan trọng. Em cần biết chính xác lúc nào chủ nhân cần em xuất hiện chiến đấu một cách nhanh nhất.

 

- Chiến đấu? Ý cô là ... cô sẽ làm vệ sĩ cho tôi?

 

Đêm rốt cuộc đã hiểu ra vấn đề.

 

- Không được! Một cô gái chân yếu tay mềm như cô làm sao tôi có thể để cô chiến đấu được? Tôi phải bảo vệ cô mới đúng!

 

Đêm vỗ ngực thể hiện.

 

[Đùa à? Nấp sau lưng phụ nữ thì còn gọi gì là đàn ông? Anh hùng Mặt Nạ Bạc sẽ thành anh hùng Mặt Mo mất thôi.]

 

- Em không chân yếu tay mềm.

 

Vẫn là cái gương mặt ngây thơ thản nhiên đó. Đêm không cho là đúng, nói:

 

- Vậy thử đánh với tôi một trận, chỉ cần đánh ngã được tôi là tôi sẽ công nhận cô. An tâm, tôi sẽ ra tay có chừng mực, không làm cô bị thương đâu.

 

- Vâng.

 

Đêm lùi ra xa vài bước, nó hít hơi rồi hô:

 

- Bắt đầu!

 

Đêm chỉ cảm thấy dưới chân đau điếng, khung cảnh quay một vòng, khi nó định thần thì đã trong tư thế nằm thẳng cẳng trên mặt đất, mắt nhìn trần nhà.

 

- Hả???

 

Đêm há hốc mồm, ngồi dậy nhìn cô gái mảnh khảnh bên cạnh.

 

- Cô làm cách nào vậy?

 

- Em xông tới dùng chân ngáng chủ nhân, tay đặt trên ngực ấn chủ nhân ngã xuống.

 

Vẫn cái biểu cảm thản nhiên ấy. Đêm có chút không chấp nhận sự thật, nó hơi đỏ mặt, hắng giọng nói:

 

- Vừa rồi tôi chuẩn bị chưa kỹ, chúng ta làm lại.

 

- Vâng.

 

Lần này Đêm lùi ra cách xa cô gái những 6 mét, rồi mới hô:

 

- Bắt đầu!

 

Lần này nó có thể quan sát rõ chuyển động của cô gái, cô cong mình như một con báo săn rồi bật nhảy về phía trước, lao đến chỗ nó như một cơn gió.

 

[Thật nhanh!]

 

Tốc độ này là một đẳng cấp hoàn toàn khác với tên khổng lồ trước đó, mặc dù đã có sự chuẩn bị nhưng Đêm vẫn bị cô áp sát và dễ dàng quật ngã. Cô đánh ngã nó rất có chừng mực, không hề động đến vết thương ở tay trái và eo nó.

 

Nằm trên mặt đất, vẻ bất ngờ trên khuôn mặt của Đêm vẫn chưa tan hết, nó ngồi dậy một cách khó khăn, nói:

 

- Làm lại!

 

...

 

- Làm lại!

 

...

 

- Lần cuối!

 

- Chủ nhân, đã là "lần cuối" thứ 4 rồi ạ.

 

- ...

 

Đêm hoàn toàn bất lực rồi, sự tự tin của nó bị đánh cho nát bấy.

 

[Trời ơi! Mình thua rồi! Thua toàn tập! Vậy mà lúc nãy còn vỗ ngực là phụ nữ phải đứng sau cho đàn ông bảo vệ, xấu hổ chết thôi!]

 

[Sau này làm sao còn mặt mũi mà nhìn cô ấy đây?]

 

Đêm ôm mặt, nó không dám nhìn cô gái mảnh khảnh ấy nữa.

 

- Chủ nhân?

 

- ...

 

- Chủ nhân?

 

- Tôi biết rồi, tôi thua rồi, tôi thừa nhận, tôi chấp nhận, tôi xác nhận là tôi yếu hơn cô.

 

- Không phải, chủ nhân, tên em là gì?

 

Giờ Đêm mới nhớ đến vụ cái tên. Nó ngồi dậy gãi đầu.

 

[Một âm tiết, tên con gái ... ]

 

Trong đầu nó bỗng hiện lên cảnh cô gái phóng vọt về phía nó. Nhanh, nhẹ, như một con báo, như một cơn gió.

 

- Tên cô sẽ là "Linh". Ừm, đúng vậy, "Linh" trong "linh hoạt", hoặc cũng có thể là "linh hồn" cũng được, ừ, đúng vậy, "linh hồn trong đêm", nghe rất hợp!

 

Đêm gật gù tự thưởng cho mình một tràng lời khen tự sướng trong đầu vì có thể nghĩ ra cái tên hợp đến vậy, trong khi cô gái chỉ thản nhiên đáp:

 

- Vâng.

 

Lúc này bỗng dưng Đêm mới nhớ tới việc chính.

 

- Phải rồi, Linh, cô ở trong này có thể phát hiện ra có ai vào phòng thí nghiệm này không? Kiểu như có thấy động tĩnh nào từ bên ngoài không ấy? Tôi thấy căn phòng này cách âm cũng không tốt, tôi ở ngoài cửa hang còn có thể nghe thấy tiếng xích va chạm leng keng trong này.

 

- Có, chủ nhân. Chủ nhân hỏi trong khoảng thời gian nào?

 

- Khoảng trong một ngày trở lại.

 

- Vài giờ trước em nghe thấy có tiếng người nói chuyện vọng tới, rồi tiếng chiến đấu, cuối cùng là một tiếng nổ. Tiếp theo đó là chủ nhân ngài tìm tới đây.

 

- Đó là tôi chiến đấu với một kẻ địch, vậy là không còn ai khác tiến vào đây nữa nhỉ. À, trong phòng thí nghiệm này ngoài cô ra còn ai nữa không? Những người ... ừm ... bị bắt giống như cô ấy.

 

- Em không biết, chủ nhân, em chỉ được ở trong căn phòng này thôi.

 

Đêm lại mất mấy giây thương cảm cho số phận cô gái, bị bọn buôn người bắt cóc, bị tẩy não, từ bé đến giờ chỉ được quanh quẩn trong một căn phòng, bị đào tạo chiến đấu bởi một lão tiến sĩ điên khùng, lại còn bị cấy bom vào người nữa.

 

- Vậy chúng ta sẽ đi kiểm tra từng phòng một.

 

[Nếu còn có những cô gái đáng thương như thế này, thì mình nhất định phải giải cứu hết bọn họ mới được.]

 

Đêm ra quyết định, rồi nó và Linh bắt đầu càn quét qua từng phòng một.

 

Phần lớn những phòng ở đây đều là các trang thiết bị, giấy tờ hoặc phòng làm việc thông thường, cũng có phòng ăn, phòng ngủ và cả phòng vệ sinh nữa. Thật khó mà tin trong lòng đất của khu rừng hoang vu này lại có thể xây dựng một cơ sở đồ sộ đến thế mà người dân xung quanh không hề hay biết. Chỗ này đủ không gian cho gần hai chục người sinh hoạt ấy chứ.

 

Cũng có một vài căn phòng có cấu trúc và dụng cụ giống với căn phòng Linh ở, nhưng bên trong không hề có người.

 

Vừa xem xét các căn phòng, Đêm vừa nói chuyện với Linh:

 

- Linh này, cô bị treo như lúc nãy bao lâu rồi? Cô không thấy đói và mệt sao?

 

- Em không cách nào xác định rõ thời gian. Nhưng em không thấy mệt, chỉ thấy hơi đói.

 

[Cục An Ninh quốc gia vừa biết tin lúc trưa hôm nay đã huy động người đến bao vây khu vực này, như vậy nếu có người ở đây thoát ra thì muộn nhất chắc là từ sáng hôm nay? Tức là cô ấy đã bị treo mười mấy tiếng rồi?]

 

- Ơ thế ... cô có cần đi vệ sinh không? Tôi có thể đợi.

 

- Em chưa nạp thực phẩm nên cơ thể không có nhu cầu.

 

- À, vậy à ... xin lỗi vì đã hỏi.

 

Mặc dù thấy lạ nhưng Đêm thấy thật ngượng khi tiếp tục hỏi vấn đề tế nhị này.

 

Đã kiểm tra gần hết các căn phòng trong này mà không phát hiện ra điều gì lạ thường, Đêm bắt đầu rủa thầm:

 

[Vậy mà còn nói trong này có sinh vật nguy hiểm, đến con gián còn chẳng có nữa là! Thông tin sai lầm làm biết bao nhiêu người bỏ mạng oan uổng, làm ăn kiểu gì vậy?]

 

Khi mở cửa căn phòng cuối cùng của hành lang bên trái từ cửa vào, Đêm thấy một khung cảnh kỳ lạ.

 

Trong phòng có một lồng kính khổng lồ, cao đến 10 mét, rộng khoảng 20 mét, chiều sâu không rõ. Bên trong lồng kính có rất nhiều thứ nhỏ li ti đang trôi vật vờ, trông rất giống bông tuyết, nhưng lại là màu xám đen.

 

[Nhìn như một quả cầu thuỷ tinh tuyết ở cửa hàng lưu niệm vậy. Có điều đây là cả một căn phòng chứ không phải quả cầu cầm tay.]

 

Trong màn tuyết đen hình như có gì đó đang chuyển động, vì bị màn tuyết che phủ nên Đêm nhìn không rõ ràng lắm.

 

- Linh, cô ở ngoài này nhé, tôi vào trong xem thử.

 

- Vâng.

 

Lồng kính có một cửa vào, là một căn phòng nhỏ thò ra ngoài, bên trong có quần áo bảo hộ và cả bình oxy. Đêm bước vào trong căn phòng, đóng chặt cửa thông ra ngoài nơi Linh đang đứng đợi, tháo mặt nạ ra, thay đồ bảo hộ và đeo bình oxy vào miệng, rồi mới mở chiếc cửa thông với buồng kính ra bước vào trong.

 

Bên trong dường như là một thế giới khác. Tuyết đen tràn ngập không gian, dưới mặt đất là những loài thực vật kỳ lạ màu đen Đêm chưa thấy bao giờ. Đêm tiến sâu thêm vào bên trong, đập vào mắt nó là một thân hình khổng lồ dần trở nên rõ nét.

 

Cơ thể hình dáng giống một con rắn, đường kính cơ thể khoảng nửa mét. Lớp da màu xám đen cũng có vảy, nhưng giống vảy cá hơn là vảy rắn, phần đầu giống đầu rắn nhưng miệng dài nhọn hơn, đồng thời có thêm hai chiếc sừng trên đầu và gai màng ở hai bên má, phần lưng gần với đầu nổi lên một cục u, từ đó vươn ra 8 cái xúc tu to bằng cổ tay, chiều dài phải đến 10 mét, đang nằm rũ rượi trên mặt đất.

 

Đêm hết sức dè dặt đi đến gần con quái vật. Dù rằng trông nó có vẻ như không còn hơi sức, nhưng sơ sảy là chết như chơi.

 

Chẳng hiểu sao dù biết rõ lựa chọn đúng đắn nhất lúc này là quay ra ngoài, nhưng không hiểu sao trong Đêm luôn có điều gì đó hối thúc nó tiến bước về phía trước.

 

Đêm đứng trước mũi con quái vật, ngồi xuống, nhè nhẹ đưa tay ra chạm vào da nó.

 

Con quái vật khẽ cử động làm Đêm giật mình rụt tay lại.

 

Mắt con quái vật khẽ mở ra, đôi mắt màu đỏ rực sáng trong bóng tối. Nó nhìn Đêm, Đêm cũng đang nhìn nó.

 

Bốn mắt nhìn nhau, Đêm cảm nhận được nỗi buồn của con quái vật.

 

Nó rất yếu. Nó sắp chết.

 

Nó muốn đi ra ngoài.

 

Nó muốn Đêm chạm vào nó.

 

Nó muốn Đêm tiếp xúc trực tiếp với da của nó.

 

Bộ đồ bảo hộ liền một thể, không thể chỉ tháo phần găng tay ra được. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Đêm lại cởi bỏ bộ đồ bảo hộ ra, dùng bàn tay trần chạm lên mũi con quái vật.

 

Nơi bàn tay truyền đến xúc cảm thô ráp mát lạnh của làn da con quái vật. Tuyết đen rơi trên da thịt Đêm, làm nó cảm thấy man mát mà nhồn nhột, một cảm giác rất thú vị. Bỗng trí óc Đêm trở nên đờ đẫn, cảm giác thoải mái ngập tràn toàn thân, nó đổ gục trên mặt đất, gương mặt đờ đẫn, môi mang theo nụ cười thoả mãn, bàn tay vẫn dính trên mũi con quái vật.

 

Con quái vật khẽ gầm một tiếng, nhắm mắt lại. Cặp mắt Đêm cũng từ từ nhắm lại, nụ cười vẫn vương trên môi.

 

> Di chuyển tới mục lục

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015

Please reload

Lưu trữ
Please reload

Tìm kiếm theo thẻ
Please reload

Follow Me
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square