Đêm - Chương 3: Trái tim của người hùng

October 22, 2015

 

> Di chuyển tới mục lục

 

Tiếng rên rỉ từ phía dưới phát ra cắt ngang dòng suy nghĩ của Đêm. Nó sực tỉnh:

 

[Đúng rồi! Người bị thương! Nếu mình không thể giúp cảnh sát truy bắt tên kia, thì cũng có thể giúp mang những người bị thương đi chữa trị mà!]

 

Đêm chửi rủa sự ngu ngốc của mình. Sau khi ngồi nghỉ ngơi một lúc, cơn sợ hãi cũng đã qua đi, chân tay nó không còn run nữa, nên nó nhanh chóng tụt từ trên cây xuống phía dưới.

 

Đêm nhớ lúc nãy có một người bị bắn vào đùi, có lẽ tiếng rên rỉ là của anh ta, nên ngay lập tức tới chỗ người đó.

 

Đi được vài bước, nó nhìn thấy một cái xác, bị đạn bắn tung toé khắp người, toàn thân bị phủ kín bởi máu tươi trông vô cùng thê thảm.

 

[Là một tên trong nhóm mũ trùm đầu, thảo nào không thấy hắn đâu, hoá ra hắn đã bỏ mạng ngay trong đợt mưa đạn đầu tiên.]

 

Đêm tránh cái xác thật xa, tiến về phía nơi mà nó nhớ là có người chiến sĩ bị bắn vào đùi.

 

Đêm dừng lại, lặng nhìn người chiến sĩ ấy. Anh bị bắn vào đùi, ngã xuống đúng nơi có một cành cây nhọn nhô lên, bị cành cây xuyên qua người, đã tắt thở.

 

Đêm bàng hoàng, nó tìm kiếm những người xung quanh, mỗi khi tìm được một người, lòng nó lại lạnh đi một phần, bởi tất cả … đều đã chết! Tên phe mũ trùm đầu kia bắn súng quá chính xác! Trừ một người bị tên khổng lồ đập nát sọ, một người bị cành cây nhọn đâm chết, còn 4 người khác bị tên phe mũ trùm đầu bắn chết, 2 người bị bắn vỡ sọ, 1 người bị bắn trúng tim, 1 người bị bắn trúng họng, cũng đã chết vì mất máu.

 

[Đây là hiện thực sao? Đây là “chiến trường” mà mình vẫn mong mỏi đây sao?]

 

Mắt Đêm nóng lên, hai nắm tay nắm thật chặt. Nó phải ngửa đầu để ngăn giọt nước mắt không chảy xuống. Trái tim nó như thắt lại. Khi nhìn thấy cảnh sát Hùng cùng đội bị bắn trúng bụng, do quan sát từ xa, trong tình huống vội vàng đuổi theo kẻ địch, lại không rõ vết thương của cảnh sát Hùng có nghiêm trọng hay không nên nó không có mấy cảm xúc, nhưng lúc này nhìn những xác chết trước mặt, nhìn những gương mặt vô hồn cùng máu me lênh láng trên mặt đất làm nó vừa sợ hãi vừa đau lòng, lại thêm chút hối hận.

 

Tiếng rên rỉ lại phát ra, cuối cùng Đêm cũng tìm được vị trí phát ra âm thanh, là người thứ 7, cũng là người duy nhất còn sống sót.

 

Đêm nhìn hai vết đạn trên ngực anh ta, đều suýt trúng tim, có lẽ anh ta hẳn là phải rất may mắn hoặc có khả năng né tránh rất tốt. Máu từ hai vết thương đã tràn ra ướt đẫm cả áo, trông rất nghiêm trọng, nhưng anh ta còn sống.

 

Đêm nhìn người chiến sĩ nằm trong vũng máu, cắn răng nói:

 

- Anh an tâm, tôi nhất định sẽ đưa anh tới nơi có thiết bị y tế, anh sẽ không sao đâu.

 

Người chiến sĩ từ từ mở mắt ra, nhìn Đêm một lúc, cười yếu ớt nói:

 

- Không cần lừa tôi, tôi cũng từng giúp việc … trong quân y một thời gian, vết thương thế này … tôi chết chắc rồi, không kịp đâu.

 

Đêm vẫn kiên quyết nói:

 

- Đừng bỏ cuộc, tôi nhất định sẽ cứu sống anh!

 

Nói rồi nó cúi xuống, định vác người chiến sĩ lên lưng mang về.

 

- Đừng! Cậu động vào bây giờ … chỉ làm tôi mất máu nhanh hơn và chết sớm hơn thôi.

 

Đêm sững lại.

 

- Vậy tôi phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ không còn cách nào khác? Hay tôi cầm máu giúp anh?  Vết thương nặng như vậy tôi không biết phải cầm máu hay băng bó thế nào, anh hướng dẫn tôi được không?

 

Người chiến sĩ nhìn Đêm mỉm cười, trong tiếng hít thở khó nhọc của mình, anh nói:

 

- Cậu không phải là … cảnh sát, cũng … không phải người của các thế lực khác … đến tranh cướp phòng thí nghiệm phải không?

 

- Đúng vậy, tôi là người thường xuyên giúp đỡ cảnh sát làm nhiệm vụ, có thể coi là một thành viên không chính thức của đội cảnh sát địa phương, lần này tôi được đội trưởng chỗ tôi nhờ đến đây giúp đội ông ấy trong chiến dịch này. Do một vài lí do nên tôi phải đeo mặt nạ, không thể tháo ra được.

 

- Một người ngoài ngành như cậu mà được một đội trưởng mời giúp đỡ, chắc hẳn cậu phải có một khả năng siêu việt.

 

Đêm ngập ngừng, buồn bã nói:

 

- Không, tôi … chỉ là một người bình thường mà thôi.

 

- Người có khả năng siêu việt cũng được, … người bình thường cũng được. Cậu có thể … giúp một người sắp chết như tôi một ân huệ được không?

 

- Anh cứ nói, tôi sẽ cố hết sức.

 

Anh ta ho vài tiếng, máu ứa ra từ vết thương, hơi thở lại càng gấp gáp, dường như những giọt sức sống cuối cùng đang rời bỏ cơ thể người chiến sĩ, anh nói một cách yếu ớt:

 

- Xin cậu … hãy giúp đội của tôi … ngăn cản những kẻ … xâm nhập.

 

Đêm sững người, nó không ngờ điều anh nhờ lại lại như vậy.

 

- Vậy … còn anh? Nếu anh nghe tôi, cầm máu lại rồi đi về phía phòng tuyến bên ngoài, biết đâu có thể cầm cự được đến khi tới nơi có thiết bị y tế.

 

- Không cần … chúng tôi đã … lường trước tình huống bị thương … dù thế nào … cũng phải ngăn bọn chúng … kể cả … bỏ rơi đồng đội.

 

Anh thở càng lúc càng gấp, nhưng vẫn gắng gượng nói tiếp:

 

- Nếu chúng … lấy được tài liệu trong phòng thí nghiệm … để thoát thân … chúng sẽ … thả quái vật … để tạo hỗn loạn … sẽ có … nhiều người chết … bằng mọi giá … ngăn chúng … mọi giá …

 

Đêm rùng mình.

 

[Đúng vậy, sao mình không nghĩ đến tình huống này? Dù kẻ địch lọt được vào trong phòng thí nghiệm, nhưng trong vòng vây trùng trùng như thế này, làm sao để thoát ra? Kẻ địch nhất định sẽ thả những sinh vật nguy hiểm trong phòng thí nghiệm ra để tạo sự hỗn loạn rồi nhân cơ hội đó mà mang những tài liệu quý báu thoát thân ra ngoài. Nhưng thị trấn của mình là nơi gần chỗ này nhất, nếu đám sinh vật nguy hiểm đó thoát ra ngoài, người dân trong trấn sẽ ra sao?]

 

Nhưng khi nghĩ đến cảnh tên khổng lồ kia dùng lá chắn đập nát đầu một chiến sĩ cảnh sát, cả người nó lại run rẩy kịch liệt.

 

Đúng lúc này, một bàn tay đầy máu vỗ nhẹ lên vai nó.

 

- Người hùng … không phải … không biết sợ … Người hùng … là người … có trái tim … chứa tình yêu … lớn hơn nỗi sợ.

 

Người chiến sĩ mỉm cười nhìn nó, anh dường như đã dùng toàn bộ số sức lực còn sót lại để nói tiếp:

 

- Nghĩ về … người ... cậu … yêu thương.

 

Trong đầu Đêm như nổ oành một tiếng. Nó nghĩ về cha mẹ nó, người cha khiêm khắc nhưng thông thái, người mẹ dịu dàng lại luôn yêu chiều nó, rồi nó nghĩ về Lam Huyền - cô gái nó thầm yêu, nó nghĩ đến những bà con cô bác trong thị trấn vẫn luôn vẫy chào nó với nụ cười vui vẻ khi nó đi học, nó nghĩ đến những thằng bạn chơi thân từ ngày tấm bé.

 

Nếu đám sinh vật nguy hiểm được thả ra, họ sẽ ra sao?

 

Hình ảnh từng người thân quen nằm trong vũng máu lướt qua trong đầu nó, khiến toàn thân nó cảm thấy lạnh ngắt, trái tim thắt lại như sắp bị xoắn nát.

 

[Vậy mà khi nghe tin trong phòng thí nghiệm có thể có sinh vật nguy hiểm, điều đầu tiên mình cảm thấy là phấn khích! LÀ PHẤN KHÍCH!]

 

Đêm cắn vào môi, mạnh đến nỗi bật máu, dường như chỉ có nỗi đau mới có thể giúp nó phát tiết cảm giác trong lòng.

 

[KHỐN KIẾP! MÌNH LÀ MỘT TÊN KHỐN KIẾP!]

 

Như có một dòng nước nóng chảy trong mạch máu, cơ thể nó ngừng run rẩy, trái tim nó ngừng sợ hãi, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá, một ý chí kiên định.

 

Nó cúi xuống nhìn người chiến sĩ, mặc dù chỉ bằng ánh sáng mù mờ phát ra từ những viên đạn pháo sáng sắp tàn người chiến sĩ không thể nhìn thấy đôi mắt tràn đầy quyết tâm kia, nhưng từ bờ vai đã ngừng run mà anh đang đặt tay lên, anh cũng đã hiểu. Anh không nói gì nữa, có lẽ cũng không còn đủ sức để nói, anh giơ bàn tay run rẩy của mình lên, bàn tay nắm lại, ngón cái dựng thẳng làm một biểu tượng like.

 

- An tâm đi, tôi quyết không để bọn chúng chạm một ngón tay vào phòng thí nghiệm đâu.

 

Đêm vỗ nhẹ lên vai người chiến sĩ, rồi lao mình vào màn đêm.

 

Bước chân kiên định, động tác mạnh mẽ, Đêm chưa bao giờ thấy trái tim mình bùng cháy quyết tâm dữ dội đến thế.

 

[Vì cha mẹ, vì Lam Huyền, vì những người trong thị trấn...]

 

[Nhất định phải ngăn cản hắn! Tuyệt đối phải ngăn cản hắn! Bằng mọi giá!]

 

Bằng cặp mắt tinh tường của mình, Đêm có thể dễ dàng nhìn thấy những dấu vết cành cây gãy đổ trên mặt đất, qua đó xác định được hướng di chuyển của những người phía trước.

 

Thế nhưng đi chưa được bao lâu, nó đã nhìn thấy một xác chết.

 

Là một cảnh sát.

 

Xác chết bị đập vỡ đầu.

 

Lại đi thêm một đoạn, Đêm nhìn thấy xác chết thứ hai, hiện trạng y như xác chết thứ nhất.

 

[Phải rồi, trong hoàn cảnh tối đen như thế này, vô cùng thích hợp để ẩn nấp và mai phục. Tên khổng lồ có thể chọn nấp một chỗ và chờ họ đến thì tấn công, còn bọn họ thì không được quyền lựa chọn, bọn họ buộc phải di chuyển thật nhanh về phía trước để đảm bảo không bị bỏ xa, họ buộc phải phân tán để đảm bảo không bị lọt lưới, dù một người bị mai phục thì đó cũng là cơ hội cho những người khác phát hiện và tiêu diệt kẻ địch. Bọn họ đang dùng chính mạng sống của mình làm mồi!]

 

Lúc này trong đầu nó tràn ngập sự hổ thẹn và tự trách. Những người chiến sĩ cảnh sát đó đang không ngừng dùng tính mạng bản thân để bảo vệ những người thân của nó, trong khi nó lại chỉ biết chui vào một góc mà run rẩy.

 

[Nếu lúc đó mình đi cùng họ, với tầm nhìn trong đêm của mình thì tên kia đâu thể lẩn trốn mà mai phục được? Họ cũng sẽ không vì bị tấn công bất ngờ mà phải chết.]

 

Rốt cuộc Đêm không kìm nổi giọt nước mắt của mình nữa, cơ thể vẫn di chuyển như bay, nó thì thào trong tiếng nấc khẽ:

 

- Mọi người, cố chờ tôi, một chút nữa thôi …

 

Từng xác chết lọt vào trong tầm mắt của Đêm, tất cả đều mặc đồng phục cảnh sát, không có tên khổng lồ trong số đó.

 

- Bảy, tám … chín … mười …

 

Đêm thấy miệng của mình đắng ngắt, lồng ngực nhói đau, nước mắt cứ thế trào ra theo mỗi bước chân.

 

- … mười một!

 

Đêm quỳ gục xuống, nấc lên trong tiếng khóc:

 

- Xin lỗi mọi người … nếu tôi có đủ dũng khí … nếu tôi nhanh lên một chút …

 

Lảo đảo đứng dậy, nó tháo mặt nạ, lau nước mắt trên mặt rồi lại đeo chiếc mặt nạ lên.

 

- Mọi người … tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ! Nhất định!

 

Lao theo dấu vết để lại, rốt cuộc Đêm cũng đã thấy.

 

Phòng thí nghiệm!

 

Cửa vào được dấu kín đáo trong một hốc núi dây leo phủ kín, dường như đây là một phòng thí nghiệm nằm dưới lòng đất, được xây dựng dựa trên một hang động thiên nhiên sẵn có.

 

Những dây leo ở cửa vào vẫn còn đang rung động, chứng tỏ tên khổng lồ cũng vừa mới vào không lâu trước đó.

 

[Sao có thể? Hắn một đường tiến vào đây như thể biết rõ vị trí nơi này vậy!]

 

[Nếu là vậy, rất có thể hắn cũng biết rõ đường đi và cấu trúc phòng thí nghiệm, đồng thời cũng biết rõ những thứ bên trong, chiến đấu bên trong hoàn toàn bất lợi đối với mình!]

 

Nuốt nước bọt, Đêm đặt tay lên trái tim, nhắm mắt hít một hơi thật sâu.

 

[Cha, mẹ, Lam Huyền, mọi người … hãy tiếp thêm sức mạnh cho Đêm!]

 

Mở mắt ra, Đêm lao mình vào trong lối vào của phòng thí nghiệm.

 

Vúttttt!

 

Tiếng xé gió vang lên bên tai, Đêm ngay lập tức dùng toàn bộ sức bật của chân và eo, xoay mình lộn tránh về một bên.

 

Rầm!

 

Mặt đất vỡ tan, đá vụn bắn tung toé, Đêm lăn trên mặt đất rồi bật dậy như một chiếc lò xo.

 

Xung quanh tối đen như mực. Trong khu rừng mặc dù cây cối rậm rạp nhưng ánh trăng vẫn có thể xuyên qua lớp lá dầy giúp Đêm có thể nhìn thấy chút ít khung cảnh xung quanh, nhưng trong hang động này, toàn bộ ánh sáng yếu ớt bên ngoài đã bị màn dây leo ngoài cửa chặn mất.

 

Tạch!

 

Xung quanh bỗng sáng lên, ánh sáng dịu nhẹ đủ để nhìn rõ tình hình mà cũng đủ yếu để không lọt ra ngoài lớp dây leo dày đặc gây ra sự chú ý cho người bên ngoài.

 

Tên khổng lồ đang đứng nơi cửa vào, tay phải cầm chiếc búa - khiên vẫn còn đang cắm ngập trong nền đá, ánh mắt dữ dội nhìn thẳng vào nó. Tay trái hắn đưa lên một nút công tắc bên tường.

 

[Hắn đã mai phục sẵn ở đây chờ mình sao?]

 

Đêm lạnh lùng nhìn gã, hỏi:

 

- Sao ngươi biết?

 

Hắn quan sát Đêm một lúc, nói bằng giọng khàn khàn:

 

- Mày chính là thằng nhát gan nấp trên cây bắn pháo sáng. Tao dám chắc con chuột như mày sẽ lẳng lặng bám theo tao đến đây. Trong rừng tao không có cách xử mày, nhưng vào đây mày chết chắc rồi.

 

Quả thật, trong lối vào nhỏ hẹp này, Đêm rất khó để né tránh đòn của đối phương, chỉ có thể trực tiếp đối chiến. Hơn nữa, giờ tên khổng lồ đang đứng chặn cửa ra, nó cũng không thể thoát ra ngoài được nữa.

 

[Sau lưng là phòng thí nghiệm, nếu mình chạy vào trong hắn sẽ đuổi theo và tiếp cận được mục đích, nếu mình không chạy vào trong thì phải ở đây tử chiến với hắn đến cùng!]

 

- Người phải chết chắc là ngươi đó!

 

Đêm chạy lùi về phía sau, thò tay vào thắt lưng rút súng ra, nhưng tên khổng lồ đã kịp biến chiếc búa khiên về dạng lá chắn lớn, che trước mặt và lao tới như một chiếc xe tăng.

 

Đạn bắn vào khiên toé lên hoa lửa nhưng không có tác dụng gì, Đêm liên tục lùi về sau, tên khổng lồ vẫn tiến băng băng về phía trước.

 

[Cứ thế này thì không được! Không thể lùi thêm nữa!]

 

[Phải có cách nào đó để chiến thắng hắn! Dùng ưu thế của mình … ưu thế … ưu thế...]

 

Đêm xoay người, giơ súng bắn về phía sau lưng, mục tiêu là những bóng đèn trên trần!

 

Xoảng! Xoảng! Xoảng!

 

Từng bóng đèn vỡ vụn, xung quanh nhanh chóng trở nên tối đi, ánh sáng mù mờ không còn nhìn rõ, hiện giờ nguồn sáng duy nhất là những bóng đèn nơi cửa vào sau lưng tên khổng lồ và những bóng đèn nằm sâu trong phòng thí nghiệm hắt ra.

 

Đêm cúi thấp người, gần như là trườn trên sàn đá, muốn men theo khe hở giữa lá chắn và bức tường để vòng ra sau lưng tên khổng lồ. Chiếc lá chắn to lớn đến mức có thể che hết cơ thể tên khổng lồ, nhưng chính vì thế hắn rất khó dùng nó để vung vẩy trong không gian chật hẹp này, lại thêm ánh sáng mù mờ giúp Đêm tự tin có thể tránh thoát những cú đập chết chóc kia, áp sát và tiêu giệt tên khổng lồ.

 

Ngay khi Đêm vừa vượt phần ngực qua khe lá chắn, giơ súng định bắn thì tên khổng lồ cũng để ý thấy động tĩnh dưới chân, hắn lập tức xoay mình, dùng lá chắn đập vào bụng Đêm, cơ thể theo đà ngã ra phía sau, chân đá lên cao, quét qua bàn tay phải đang cầm súng của Đêm.

 

Pằng!

 

Đêm bắn được một phát súng trước khi bị tên khổng lồ tung chân bá bay súng. Viên đạn sượt qua tên khổng lồ đâm thẳng vào tường đá. Cơ thể Đêm bị kẹp chặt bởi tấm lá chắn và bờ tường sau lưng, nếu để tên khổng lồ lấy lại thăng bằng, nó sẽ cầm chắc cái chết.

 

Đêm giơ tay trái lên, bàn tay này cũng đang cầm một khẩu súng, chính là khẩu súng của tên mũ trùm đầu bị Đêm tịch thu.

 

Pằng!

 

Lại một phát súng bắn ra, kèm theo tiếng đạn bắn vào da thịt, máu nóng tung ra, nhưng ngay lập tức chiếc lá chắn vốn đang đè vào bụng Đêm bị kéo ra, xoay tròn đập mạnh vào tay trái của nó.

 

- A!

 

Đêm kêu lên một tiếng đau đớn. Cánh tay trái của nó dường như đã nứt xương, cơn đau như xông thẳng vào óc, nhưng nó vẫn cắn răng ép mình tỉnh táo, thân mình xoay tròn dưới mặt đất, giơ chân đạp thật mạnh vào chiếc lá chắn.

 

Lực chân của Đêm đâu phải chuyện đùa, tấm lá chắn vọt ra khỏi tay của tên khổng lồ bay ra xa. Tên khổng lồ lập tức xông lên lao về phía Đêm, không cho nó có cơ hội rút súng ra. Thực tế Đêm chỉ mang theo mình 2 khẩu súng lục, thì cả 2 đều đã bị đá bay rồi, giờ có muốn rút súng cũng không được. Trong điều kiện thiếu ánh sáng này, tên khổng lồ chỉ nhìn thấy mờ mờ thân hình của Đêm, cú đấm về phía Đêm bị Đêm vùng dậy tránh thoát trong gang tấc, nó dồn sức đấm lại vào mặt tên khổng lồ.

 

Bụp!

 

Đấm được vào mặt tên khổng lồ nhưng cũng làm bại lộ vị trí của nó, tên khổng lồ thuận đà đưa vai tông một cái thật mạnh, ép Đêm đập lưng vào tường đá. Đêm cảm giác ruột gan phèo phổi của mình đảo lộn hết cả, từ trong miệng ọc ra những chất lỏng hôi thối. Tên khổng lồ hơi lùi lại, thả lỏng khoảng cách với Đêm để lấy đà rồi lại tông một lần nữa, lần này tuy không mạnh bằng lần trước nhưng cũng khiến Đêm đau thấu tim gan, chất lỏng từ mồm nôn ra dường như có cả mùi tanh của máu.

 

Đêm không để tên khổng lồ có cơ hội tông lần thứ ba nữa, tay trái đang bị thương không thể phát lực, nên nó dồn toàn lực vào tay phải chọc vào mắt tên khổng lồ. Cặp mắt siêu việt giúp Đêm chọc chuẩn xác, ngược lại tên khổng lồ vì tầm nhìn giới hạn trong bóng tối nên không thể nhận ra kịp thời mà tránh né.

 

- Aaaaa!

 

Đầu ngón tay Đêm cảm thấy ấm nóng và nhơn nhớt, đồng thời với tiếng thét của tên khổng lồ. Hắn vội vàng ngã lùi ra sau, đồng thời vung chân đá quét vào sườn của Đêm. Đêm gập tay trái, co mình lại đỡ cú đá, cú đá mạnh đến nỗi khiến nó bay ra xa phía cửa hang, trượt thành một vệt dài trên mặt đất.

 

- Ôi ... ôi ...

 

Đêm rên rỉ, cánh tay trái của nó vốn đã bị thương giờ đau đến không nhấc nổi. Đêm ngẩng đầu nhìn tên khổng lồ nằm ở xa, mắt trái của hắn bị Đêm chọc mù, mũi bị đấm gãy, trên vai gần xương quai xanh bên trái bị một vết đạn, có lẽ tay trái khó mà chiến đấu như bình thường được. Bản thân Đêm thì cánh tay trái cũng đã bị phế, cơ thể tổn thương mức độ nào không rõ nhưng từ bụng truyền đến đau đớn từng đợt không dứt, mỗi lần cử động cũng khiến nó đau đến méo miệng.

 

- AAAAAA…..

 

Đêm hít một hơi thật sâu, cắn răng chịu đau vùng dậy, lao đến chỗ công tắc nơi cửa, bấm nút tắt đèn.

 

Tạch!

 

Không gian trở nên tối đen như mực, giơ tay không thấy ngón. Giờ thì dù với thị lực của Đêm, trong không gian hầu như không hề có ánh sáng này cũng gần như không nhìn được gì.

 

Cả hai người đều im lặng, cố gắng đè nén hơi thở xuống khẽ nhất, tránh để đối phương phát hiện vị trí.

 

Đêm lấy từ bên hông ra một chiếc máy nhắn tin, khẽ ấn nút, một bóng đèn nhỏ xíu khẽ phát ra ánh sáng xanh mờ mờ, báo hiệu tin nhắn đã được gửi.

 

Tên khổng lồ chỉ thấy trước mắt là một màu đen đặc, bỗng hiện lên một điểm sáng nhỏ, trông như con đom đóm trong đêm. Hắn nhận ra đây là đèn báo từ một thiết bị nhắn tin.

 

Tên khổng lồ thắc mắc hành động của Đêm như vậy là để làm gì, chẳng phải tự lộ vị trí của mình sao, nhưng hắn vẫn cẩn thận di chuyển nhẹ nhàng ra khỏi vị trí hiện tại. Bỗng hắn nghe thấy tiếng bước chân lộp bộp, tiếng kim loại va vào mặt sàn, rồi lại là bóng đèn nhỏ xíu phát sáng, nhưng giờ là ở vị trí khác vừa nãy.

 

Hắn còn đang thắc mắc, thì một tiếng súng nổ vang lên, cơn đau bùng lên nơi vai phải, cánh tay phải của hắn rũ xuống như mất hết sức sống.

 

Ánh sáng xanh lờ mờ một lần nữa sáng lên, lại một tiếng súng, vai trái hắn toé máu.

 

Mỗi lần bóng đèn xanh đó cất lên ánh sáng, là một lần hắn trúng đạn. Cái chấm sáng mờ mờ đó giờ như ác quỷ đòi mạng, mang đến cho hắn sự sợ hãi và đau đớn trong bóng đêm bất tận này.

 

Tám tiếng súng, hai vai và hai đùi của hắn trúng tám viên đạn. Hắn thậm chí không thể đứng vững được nữa, hai cánh tay bất lực buông thõng xuống bất động.

 

Tạch!

 

Ánh đèn lại được bật lên. Hắn nhìn thấy tên đeo mặt nạ kia đang đứng ở chỗ công tắc đèn, trên tay còn cầm khẩu súng nghi ngút khói.

 

Vừa rồi Đêm lợi dụng ánh sáng từ bóng đèn trên máy nhắn tin phát ra khi gửi tin nhắn để quan sát vị trí khẩu súng bị rơi. Khi nó đi đến chỗ khẩu súng tên khổng lồ đã nghe được tiếng bước chân lộp bộp. Tiếp theo là tiếng khẩu súng quét vào sàn đá khi Đêm nhặt nó lên, rồi Đêm lại gửi tin nhắn để lấy ánh sáng nhằm nhìn rõ tên khổng lồ rồi bắn hắn.

 

Có thể nói cặp mắt của Đêm là vũ khí lợi thế nhất của nó trong cuộc chiến này. Đôi mắt tinh tường đến mức chỉ cần ánh sáng phát ra từ đèn báo hiệu nhỏ xíu cũng đủ để nó nhìn rõ tên khổng lồ.

 

Đêm vứt khẩu súng sang một bên. Mặc dù bụng và tay trái của nó vẫn còn rất đau, nhưng tên khổng lồ còn thảm hơn nhiều.

 

Đêm lao vào tên khổng lồ, tay phải giáng một cú đấm mạnh mẽ vào mặt hắn.

 

- Cú này là cho cảnh sát Hùng!

 

Nó đấm tới tấp vào mặt tên khổng lồ, máu tươi bê bết khuôn mặt hắn, răng cửa gãy bay tứ tung, nắm đấm của Đêm cũng bị rách toác vì va chạm, nhưng nó không màng đến sự đau đớn đó.

 

- Đây là vì 19 cảnh sát đã hy sinh!

 

Trong đầu Đêm hiện lên hình ảnh người chiến sĩ kiên cường ấy, người chiến sĩ đã ân cần vỗ vai nó và tiếp thêm dũng khí cho nó, dù chính anh đang sắp phải rời xa cuộc sống. Nó nhớ đến những chiến sĩ không hề do dự lao vào màn đêm truy đuổi kẻ địch, nhớ đến những xác chết thê thảm của họ.

 

Đêm bật khóc, nó vẫn gào thét trong tiếng nấc nghẹn ngào:

 

- Đây là vì những cảnh sát đã ngã xuống trong ngày hôm nay!

 

- Đây là vì những người vô tội vì bọn mày mà sinh mạng gặp nguy hiểm!

 

Nắm đấm trút xuống như mưa kèm theo hoa máu bắn tung lên không trung trong tiếng rên rỉ ngắt quãng của tên khổng lồ.

 

Một lúc lâu sau Đêm ngồi thở hổn hển, nắm đấm tay phải máu thịt bầy nhầy, cơ bắp mỏi đến căng cứng. Tên khổng lồ đã bất tỉnh từ khi nào không rõ.

 

Sợi dây thừng duy nhất mang theo đã dùng để trói tên mũ trùm đầu, cũng may trước khi đến đây Đêm đã thu hồi còng số tám của các cảnh sát bỏ mạng để đề phòng, nên nó dùng đống còng này còng lẫn lộn tay chân của tên khổng lồ thành một bó.

 

Tiếp theo Đêm xé quần áo của tên khổng lồ ra, băng bó tạm vào những vết trúng đạn cho hắn, để hắn không bị chảy máu quá nhiều mà chết, từ giờ đến lúc người của cục An Ninh đến chắc là vẫn cầm cự được, vì Đêm cũng chỉ bắn vào phần mềm, những chỗ không nguy hiểm. Tính ra vết thương nặng nhất của hắn chắc là con mắt bị Đêm chọc thủng và cái mặt bị đấm nát.

 

Đêm ngồi dựa vào tường nghỉ ngơi, khi cơn nhiệt huyết trong lồng ngực nó dần dần bình tĩnh lại, nó nghĩ về toàn bộ những diễn biến của trận chiến vừa rồi, nhất là lúc nó quả quyết bắn vỡ bóng đèn, và lúc nó dùng máy nhắn tin để tạo nguồn sáng.

 

[Có đùa không vậy, mình mà lợi hại thế sao? Mình mà thông minh ứng biến tốt vậy sao?]

 

Tuy là có chút tự sướng, nhưng Đêm đúng thật là hoàn toàn ngạc nhiên trước khả năng của bản thân trong trận chiến vừa rồi.

 

[Quả thật trong tình huống sống chết con người ta mới có thể bùng nổ hết tiềm lực của mình.]

 

[Một trận chiến chóng vánh nhưng vô cùng hung hiểm và dữ dội.]

 

Đêm thầm nghĩ. Sau chiến dịch đêm nay, nó cảm thấy bản thân đã thay đổi rất nhiều, cả về cách suy nghĩ lẫn sự tự tin. Không còn là sự tự tin non nớt và mù quáng trước kia nữa, mà là sự tự tin đến từ những trải nghiệm thực chiến.

 

[Có lẽ mình cần học bắn súng. Trong tình huống nhìn rõ địch thủ, khoảng cách chỉ có hơn 1 mét như vừa rồi bắn 2 phát súng mà 1 trượt 1 trúng vai, lại còn để hắn đá bay súng, thật là quá tệ mà. Nếu là đội trưởng hoặc bất cứ tên nào trong nhóm mũ trùm đầu thì đã có thể bắn vỡ sọ hắn ngay từ lúc đó rồi.]

 

Đêm tự nhủ với mình.

 

Đêm tháo chiếc mặt nạ ra, bên trong chiếc mặt nạ đã dính đầy dịch dạ dày hôi thối trộn lẫn máu tanh, vô cùng nhớp nháp và khó ngửi. Nó lấy một mảnh vải bên người lau sạch chiếc mặt nạ rồi đeo lại, sau đó nằm thẳng cẳng dưới nền đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

 

Đêm nghĩ về người chiến sĩ không biết tên đã cho mình biết thế nào là trái tim của một người hùng, nó lẩm bẩm:

 

- Tôi làm được rồi đó, tôi đã thành công ngăn cản hắn tiến vào phòng thí nghiệm ...

 

Không biết qua bao lâu, khi Đêm cảm thấy những vết thương trên người đã đỡ đau hơn rất nhiều, nó ngồi dậy, định mang tên khổng lồ quay về phía vòng phòng ngự.

 

Đi ra đến cửa hang, nó bỗng đổi ý. Nếu bây giờ nó quay lại vị trí đội, ai mà biết được các đội khác có để lọt tên nào qua được phòng phòng vệ không, nhỡ lúc nó quay ra không chạm trán chúng mà để chúng đến được đây, thì chẳng phải cố gắng đêm nay trở thành công cốc sao?

 

[Cùng lắm thì tờ mờ sáng ngày mai mình lẻn ra ngoài là được. Chỉ cần trời chưa sáng hẳn, thì việc trốn ra ngoài chắc là không khó lắm, cái chính là mình có tiếp ứng từ phía đội 16. Lúc đó chắc người của cục An Ninh và quân đội cũng đã đến nơi rồi, mình không cần lo lắng nữa.]

 

Nghĩ vậy, Đêm dứt khoát ở lại cố thủ ở lối vào phòng thí nghiệm.

 

Ngày hôm qua vì vụ bắt cóc Lam Huyền mà Đêm chạy đôn chạy đáo đến tận gần 4 giờ sáng nay mới được đi ngủ, đã thế cả buổi tối hôm nay lại liên tục chiến đấu trong tình trạng thần kinh căng thẳng, cả cơ thể và tinh thần đều đã vô cùng mệt mỏi, nên công việc canh cửa buồn chán nhanh chóng làm Đêm chìm vào giấc ngủ.

 

Chẳng biết đã qua bao lâu, Đêm trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh bỗng choàng tỉnh giấc.

 

Lông tóc dựng đứng, nó không ngờ mình lại ngủ gật! Thật là nguy hiểm!

 

Đêm áp tai xuống nền đá, vừa rồi nó tỉnh giấc là vì cảm nhận có xung động truyền tới từ dưới đất kèm theo tiếng động trầm thấp rất khẽ.

 

[Đúng là có âm thanh truyền ra từ phía dưới lòng đất. Là đám sinh vật nguy hiểm?]

 

Đêm tưởng tượng đến cảnh phòng thí nghiệm xảy ra sự cố, rồi đủ thứ sinh vật ghê tởm thoát ra, nó bỗng thấy rùng mình, cảm giác như có muôn vàn ánh mắt trong bóng tối đang quan sát nó.

 

Đêm rùng mình, nuốt nước bọt.

 

[Chắc không phải vậy đâu ha? Chắc là mình tưởng tượng thôi chứ tiêu chí đầu tiên của phòng thí nghiệm là đảm bảo an toàn mà, làm gì có chuyện đám sinh vật đó tự phá cũi xổng ra được?]

 

[Nếu không phải chúng tự phá cũi ... thì là ... có người thả? Trước khi tên to con kia đến đây đã có một kẻ khác lọt được vào? Đội 15 bị đột phá? Hay có kẻ lẻn vào từ vị trí khác?]

 

Không còn thời gian để suy ngẫm nữa, Đêm nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc. Dù sợ hãi, nhưng nó vẫn bật dậy tiến sâu vào trên con đường dẫn tới phòng thí nghiệm.

 

Đi được một đoạn, trước mặt con đường tách ra làm 3 hướng, Đêm cẩn thận nghe ngóng một lúc, khi lại một lần nữa nghe được âm thanh vọng ra từ con đường bên phải thì nó lập tức chọn đi tiếp về bên phải.

 

Dọc đường đi gặp nhiều cửa phòng ở hai bên, nhưng Đêm không dám tuỳ tiện mở ra, nó cần ưu tiên tìm ra nguồn gốc âm thanh kia trước đã, nếu đó là một tên xâm nhập khác thì phải triệt hạ hắn sớm nhất có thể.

 

Càng đi con đường càng dốc sâu xuống lòng đất, còn đổi hướng vòng vèo. Sau một lúc cuối cùng Đêm cũng đã tìm được nơi phát ra âm thanh. Đó là một căn phòng nằm ở cuối đường hầm, một cánh cửa sắt chẳng hề ăn nhập với tường đá xung quanh. Cánh cửa bị khoá bằng một ổ khoá khá lớn, Đêm loay hoay mãi cũng không tìm được cách nào để mở cánh cửa ra, chợt nó nhớ đến tên khổng lồ.

 

[Tên kia chẳng phải biết chính xác vị trí của phòng thí nghiệm sao? Rất có thể hắn là kẻ có liên quan, thậm chí chính là người của tiến sĩ Phi Hùng, vậy khả năng lớn là trên người hắn có chìa khoá.]

 

Nghĩ thế nên nó quay lại chỗ cửa hang.

 

Sau khi lục lọi một lúc trên người của tên khổng lồ, cuối cùng Đêm tìm được một chùm chìa khoá.

 

Mừng húm, nó quay lại căn phòng kia, lấy đá ném vỡ hết bóng đèn bên ngoài hành lang rồi mới cẩn thận thử từng chiếc chìa khoá một.

 

Cách!

 

Tiếng mở ổ khoá vang lên, cánh cửa sắt từ từ mở ra, nó cẩn thận nấp một bên, đợi một lúc không thấy chuyện gì nó mới ghé mắt nhìn vào bên trong.

 

Ngay khi khung cảnh bên trong đập vào mắt, nó há hốc mồm, thò hẳn đầu vào nhìn, hai con mắt mở to hết cỡ.

 

Tim nó bỗng đập nhanh lên mấy lần, cảm giác máu nóng tràn lên não.


Bởi vì... chính giữa phòng, là một cô gái khoả thân đang bị trói treo lơ lửng bằng những sợi xích.

 

> Di chuyển tới mục lục

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015

Please reload

Lưu trữ