Đêm - Chương 2: Hiện thực

October 22, 2015

> Di chuyển tới mục lục

 

Đêm không nói gì, nó chờ đội trưởng giải thích tiếp. Ông nói:

 

- Nhà khoa học nổi tiếng cả nước Phi Hùng tháng trước đã bị bắt giữ vì bại lộ hành vi nghiên cứu phi nhân tính và gây nguy hiểm tới cộng đồng, theo như khai báo thì ông ta có một phòng thí nghiệm bí mật nằm trong khu rừng cạnh thị trấn ta, bên trong có nhiều mẫu vật thí nghiệm là sinh vật nguy hiểm, nếu chúng thoát ra thì sẽ là một tai hoạ khủng khiếp.

 

Chẳng hiểu sao, Đêm bỗng thấy mình trở nên hào hứng:

 

- Vậy chúng ta có thể làm được gì? Tìm ra phòng thí nghiệm và tiêu diệt hết các “sinh vật nguy hiểm" bên trong?

 

[Tìm kiếm phòng thí nghiệm bí ẩn, tiêu diệt sinh vật nguy hiểm, cứ như trong tiểu thuyết vậy, đây mới là nhiệm vụ của một anh hùng chứ!]

 

Đêm thích thú nghĩ thầm.

 

Đội trưởng trầm ngâm một lúc rồi nói:

 

- Không, chúng ta được lệnh ngăn cản tất cả những ai định tiếp cận khu vực có phòng thí nghiệm, trong tình huống đặc thù có thể trực tiếp tiêu diệt không xét hỏi. Đối tượng có thể tiêu diệt thậm chí áp dụng … lên cả chính chúng ta.

 

Nó ngẩn người ra. Lệnh kiểu gì đây? Đội trưởng kiên nhẫn giải thích tiếp:

 

- Sau khi lấy được lời khai và vị trí phòng thí nghiệm, cục An Ninh quốc gia đã phát hiện được một trong số những người tiếp xúc với thông tin này là gián điệp của tổ chức buôn bán tình báo lớn nhất thế giới “Eyes". Do vậy, rất có thể lúc này, các thế lực thèm muốn những thứ bên trong phòng thí nghiệm đó đang dùng hết tốc lực tiến về nơi đây. Lực lượng vũ trang của cục An Ninh quốc gia cũng đang đến đây, nhưng nơi này cách tổng cục quá xa, có lẽ sáng sớm mai họ mới tới nơi. Từ giờ tới lúc đó, chúng ta và các lực lượng vũ trang các tỉnh huyện lân cận sẽ phụ trách bảo vệ khu vực đó. Do người tham gia rất đông, nên khả năng có gián điệp hoặc nằm vùng của các thế lực khác trong lực lượng vũ trang của chúng ta khá cao, vì vậy mà đến chính những người tham gia cũng tuyệt đối không được đến gần khu vực được bảo vệ.

 

- Huy động nhiều lực lượng như vậy, lại còn sợ các thế lực khác tranh đoạt, rốt cuộc bên trong phòng thí nghiệm đó có những gì vậy?

 

Đội trưởng thở dài:

 

- Có lẽ là vũ khí sinh học, hoặc là những thứ tương tự vậy, dù sao Phi Hùng cũng là một nhà khoa học thiên tài về lĩnh vực sinh học. Chỉ là suy đoán của riêng tôi thôi, cậu cũng đừng nói ra ngoài, chỉ là ... nếu nó nguy hiểm như vậy, lẽ ra họ phải quyết đoán phá huỷ cả phòng thí nghiệm mới đúng, đằng này lại muốn thu hồi để sử dụng, nếu có sơ xuất gì chẳng phải chính thị trấn chúng ta sẽ là nơi đầu tiên chịu tai hoạ sao?

 

Nói rồi ông quay sang nhìn Đêm thật sâu, rồi hỏi:

 

- Nhiệm vụ lần này khác với mọi khi, có thể coi là một chiến dịch quân sự rồi, sẽ rất quyết liệt và nguy hiểm, cậu không có trách nhiệm buộc phải tham gia, cũng không cần phải tham gia, chỉ là … chút lòng ích kỷ của tôi vẫn muốn cậu tham gia, vì như vậy nghĩa là tăng thêm một phần khả năng sống sót cho đội viên của tôi, vì tôi biết khả năng của cậu, nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi ép cậu, mà thực tế cũng không ép được cậu, cậu hãy coi đây là một lời thỉnh cầu ích kỷ từ bản thân tôi, mong muốn cậu giúp đỡ chúng tôi, cậu … sẽ nhận lời chứ?

 

Lần đầu tiên nó thấy đội trưởng nói với nó một cách nghiêm trang như vậy, nó cảm thấy như có một dòng máu nóng chảy trong huyết quản, cảm giác hào hùng dâng lên trong lòng, nó nhìn đội trưởng, gật đầu chắc chắn:

 

- Tất nhiên rồi đội trưởng, từ lâu tôi đã không coi mình là người ngoài, mà là một thành viên của đội cảnh sát rồi.

 

Đội trưởng mỉm cười, hít thật sâu, lại gần vỗ một cái thật mạnh lên vai nó.

 

- Cám ơn cậu, cám ơn rất nhiều, tôi tự hào vì được làm việc cùng cậu!

 

- Đội trưởng khách khí rồi.

 

Nó cười đáp lại.

 

- Được rồi, vậy chúng ta đi tới nơi tập kết của đội và xuất phát ngay thôi, mọi người nếu biết tin có cậu giúp đỡ chắc sẽ vui mừng lắm đây!

 

Sau khi cùng cả đội tập trung, Đêm thống nhất với mọi người rằng nó sẽ không xuất hiện trước các đội đến từ khu vực tỉnh huyện khác, vì mang theo người lạ tham gia chiến dịch cơ bản là vi phạm nguyên tắc, dù giải thích thế nào cũng không ổn. Thế nên Đêm chỉ hoạt động giới hạn trong khu vực canh gác của đội mình, ẩn thân trong những tán lá cây âm thầm bảo vệ các đội viên và phát hiện những kẻ xâm nhập mà thôi.

 

Mặc dù có được vị trí phòng thí nghiệm, nhưng quả thật nếu không có người biết chính xác vị trí dẫn đường, chỉ theo mô tả thì cũng cực khó để tìm được nó. Ví dụ như Đêm có thể tìm chính xác hốc cây nó giấu mặt nạ, nhưng bảo nó mô tả cho người khác tìm được thì vô cùng khó. Trong rừng rậm chỗ nào cảnh xung quanh cũng na ná nhau, rất hiếm tìm được mốc đánh dấu, đến người thường xuyên đi trong rừng nếu không cẩn thận cũng bị lạc đến chết. Thế nên từ thông tin nhận được, lực lượng vũ trang tổng hợp từ các vùng lân cận chỉ có thể khoanh vùng phạm vi trong một ngọn núi, còn việc tìm kiếm vị trí chính xác phòng thí nghiệm thì để cho người của cục An Ninh đến phụ trách đi, đằng nào thì bọn họ cũng bị nghi ngờ là có chứa nằm vùng nên không được đến gần phòng thí nghiệm mà.

 

Ngọn núi này nằm sâu trong rừng, nên bình thường sẽ không có ai đến đây, vì vậy người mò đến gần như chắc chắn không phải dân thường, như vậy cũng bớt việc đắn đo tra xét khi phát hiện có đối tượng đến gần.

 

Lúc xuất quân thì thấy người đông đúc thật, nhưng đến khi tản vào rừng, bao quanh cả một ngọn núi thì mới thấy người chẳng thấm vào đâu. Trung bình mỗi người cách nhau đến mười mấy hai chục mét, mà hai chục mét trong rừng thì xểnh mắt ra là lạc nhau rồi, thế nên ai cũng phải tuyệt đối tuân thủ việc giữ vững vị trí, vì chỉ cần chạy loạn một chút thôi là không tìm được vị trí cũ của mình nữa, đội hình phòng thủ cũng thêm một cái lỗ hổng.

 

Đêm ẩn mình trong tán lá cây dày đặc của khu rừng, hôm nay nó không mặc bộ đồ thể thao mọi khi nữa, cũng không đeo áo choàng, thay vào đó là một bộ đồ bằng vải cứng, chân đi ủng, tay đeo găng kín mít, đến đầu cũng đội thêm một chiếc mũ lưới. Bộ đồ này là của đội trưởng đưa cho nó, tất cả những ai tham gia vào chiến dịch đều mặc như vậy. Khác với khu vực bìa rừng nơi con người thường xuyên qua lại, sâu trong rừng đầy những sinh vật nguy hiểm, nhẹ thì là muỗi, vắt, nặng thì là rắn độc, nhện độc. Nếu không ăn mặc như vậy thì không cần đến sáng mai, phỏng chừng đến nửa đêm thôi, số người ở đây không chết thì cũng sống dở chết dở.

 

Đêm ngẩng đầu chui ra khỏi tán lá nhìn bầu trời. Bên trên là cảnh trời hoàng hôn màu cam rực rỡ, nhưng bên dưới những tán lá dày đã là một cảnh tối đen, có lẽ cũng đến lúc người của các thế lực kia hành động rồi, nên nó càng tập trung quan sát và lắng nghe động tĩnh xung quanh hơn.

 

Bỗng có tiếng ồn ào từ xa bên trái vang lại. Trong loại rừng dày đặc cây cối như thế này thì khả năng cản âm cũng rất tốt, thế nên bên đó chắc hẳn phải vô cùng ầm ĩ mới có thể truyền âm tới tận bên này như vậy.

 

- Tất cả giữ nguyên vị trí, chuyện xảy ra bên đội số 15 để họ tự giải quyết, cẩn thận dính bẫy “điệu hổ li sơn".

 

Đội trưởng nhắc nhở các thành viên thông qua bộ đàm. Riêng Đêm thì đã quán triệt ngay từ đầu là chỉ hành động âm thầm bảo vệ các thành viên, nên để tránh bị lộ, nó không mang theo bộ đàm bên mình, đến chiếc máy nhắn tin chỉ rung khi có tin nhắn cũng bị nó tắt nguồn.

 

Tất cả các thành viên đều vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Cơ chế liên lạc của toàn đội là các đội trưởng lần lượt báo cáo tình hình và nhận thông tin bởi một tổ xử lý thông tin, dựa trên thông tin thu được mà ra quyết định gửi tới các thành viên, do vậy các đội viên chỉ cần tuân theo chỉ thị được truyền đến từ bộ đàm là được, còn tình hình các đội khác như thế nào thì chỉ có đội trưởng được biết. Đội của họ là đội số 16, đội 15 ở ngay sát cánh trái của bọn họ, có vẻ đang chiến đấu cùng đối phương.

 

- Đội 15 không có vấn đề gì lớn, mọi người không cần căng thẳng, phòng tuyến vẫn vững. Nhưng khác với chúng ta nghĩ, đối phương thậm chí không lén lút, không giả trang, mà là cường công! Xem ra cái phòng thí nghiệm chết tiệt này có thứ đáng giá đây.

 

Giọng đội trưởng vang lên từ bộ đàm, Đêm đang ẩn nấp ở gần vị trí của đội trưởng nên cũng nghe rõ. Nó trườn xuống sát đội trưởng, nói khẽ:

 

- Đội trưởng, nếu bọn chúng bỏ qua các vị trí khác, tập trung lực lượng đột phá tại một điểm, ví dụ như đội 15, ta có nên di chuyển sang giúp?

 

Đội trưởng lắc đầu:

 

- Không, cấp trên đã tính toán ổn thoả rồi. Không phải là “nếu", mà là “chắc chắn" bọn chúng sẽ tập trung lực lượng để đột phá tại một điểm. Thời gian quá gấp khiến chúng ta không tập trung được lực lượng lớn, nhưng bọn chúng còn gấp hơn ta, đừng quên đây là quốc gia của chúng ta, chúng ta có ưu thế sân nhà, lực lượng chúng ta huy động được nhiều hơn và nhanh hơn chúng rất nhiều, nên dù chúng có tập trung lực lượng để đột phá thì e rằng nhân số cũng không nhiều hơn một đội của ta đâu. Thêm nữa, dù là thuộc về các thế lực khác nhau, nhưng nếu bọn chúng phân tán ra tấn công thì sẽ chẳng ăn thua gì, kết quả chẳng ai trong bọn chúng được lợi, chỉ có liên hợp lại đồng thời đột phá vòng phòng thủ, quấy cho hiện trường hỗn loạn bọn chúng mới có cơ hội.

 

- Nhưng dù vậy, chỉ cần một tên lọt lưới thôi thì…

 

- Đúng vậy, chỉ cần một tên lọt lưới thì chiến dịch bảo vệ có thể coi là thất bại, càng là như vậy thì chúng ta càng không được rời bỏ vị trí được giao, tránh bị kế “điệu hổ ly sơn". Cậu an tâm đi, ngoài 20 đội sắp xếp thành một vòng bảo vệ, còn 5 đội hoạt động tự do, chuyên dùng để chi viện cho những điểm bị tấn công.

 

Đêm rốt cuộc cũng hiểu rõ, trong lòng càng thêm khâm phục những chuyên gia chiến thuật của đội cảnh sát, xem ra mình chỉ biết đánh đấm, chứ các khoản khác vẫn là yếu kém lắm.

 

Trời dần tối, khi mặt trời khuất bóng nơi chân trời, phía dưới rừng cây đã là một màu đen đặc.

 

Đúng lúc này, cả người Đêm bỗng căng lên, nó hướng mắt nhìn vào vùng tối đen trước mắt.

 

Đội trưởng nhìn thấy phản ứng của Đêm, ngay lập tức, bấm vào một nút trên bộ đàm. nút này sẽ làm bộ đàm của các thành viên rung rất nhẹ, ý là cảnh báo có kẻ địch đến gần, nên không thể liên lạc nhằm tránh bại lộ vị trí.

 

[Quả nhiên việc tấn công đội 15 bên cạnh là để dụ đội mình và đội 14 rời vị trí đến cứu viện, cấp trên quả là suy tính như thần.]

 

Đêm thầm nghĩ. Đây là lần đầu tiên nó tham gia một trận chiến đúng nghĩa, nên vô cùng phấn khích. Bình thường nó chỉ có thể giúp đội bắt trộm bắt cướp, đôi khi còn là tìm trẻ lạc, thú nuôi đi lạc các kiểu, đó vốn không phải công việc của anh hùng như nó tưởng tượng nên có phần nào thất vọng, nhưng hôm nay thì khác, đây là một chiến dịch quân sự hàng thật giá thật hẳn hoi, với một thằng nhóc 14 tuổi luôn mơ mộng làm anh hùng như nó thì chuyện này quả như một giấc mơ hoành tráng mà nó luôn ước ao bấy lâu nay.

 

Từ một vị trí trên cao, nơi lá cây che chắn phía trước không dày đặc lắm, cặp mắt của Đêm nhìn xuyên qua bóng tối của khu rừng, nó thấy rõ có ba người hướng về phía trái của đội trưởng, là vị trí của một thành viên tên Hùng, ngoài ra còn một người nữa lẩn trốn trong bụi cây, từ tốn hướng về phía bên phải đội trưởng cách hai mươi mét, là vị trí của một thành viên khác tên Tân. Xem ra ba tên đầu tiên vẫn chỉ là mồi nhử đánh lạc hướng, tên ẩn nấp kia mới là kẻ có ý định lọt vào vòng trong. Đêm trèo xuống, ghé tai đội trưởng báo cáo tình hình, rồi theo chỉ thị của đội trưởng, lại trèo lên cây, di chuyển hướng về tên đơn độc đang ẩn nấp.

 

Trước khi bọn chúng kịp tiến đến gần, Đêm đã lặng lẽ mò đến vị trí của tên đang ẩn nấp kia. Với ưu thế nhìn trong màn đêm, cộng thêm sự quen thuộc với việc di chuyển trong khu rừng, Đêm thành công tiến tới ngay sát phía trên gã mà không bị phát hiện.

 

Như một chiếc lò xo được nén ép cực hạn rồi bung ra, Đêm lao từ phía trên xuống, nhắm thẳng vào gáy mục tiêu, với ý định đánh hắn ngất xỉu.

 

Trượt!

 

Ngay khi Đêm dồn sức lao xuống, mục tiêu đã nghe được tiếng động, hắn thậm chí không nhìn lên, không chần chừ, mà ngay lập tức dồn toàn bộ sức lực vào chân, lao người thoát khỏi vị trí hiện tại.

 

Một đòn của Đêm đánh xuống nơi đất trống, cành cây gãy lách tách, lá cây bay tung toé. Mặc dù chân và tay tiếp đất cùng lúc, nhưng lực phản chấn cũng làm tay của Đêm tê rần.

 

Tiếng động bên này rốt cuộc kinh động đến đồng bọn của tên kia, bọn chúng hô lên một tiếng rồi lao lên, tiếng đấu súng vang lên trong đêm tối.

 

Dù sao vị trí của Đêm cũng cách chiến trường đấu súng những bốn mươi mấy mét, nên nó không thể biết rõ chuyện xảy ra bên đó, chỉ hi vọng đội trưởng kịp thời liên lạc những người xung quanh tới cùng đội viên Hùng bảo vệ tốt khu vực được giao.

 

Mục tiêu của Đêm đã chui ra khỏi bụi cây, Đêm có thể nhìn rõ bộ dạng của hắn: một người đàn ông nhỏ con, cũng mặc đồ vải cứng và đi ủng với găng tay như nó, trên đầu còn quấn một cái khăn che kín đầu và miệng mũi, chỉ lộ ra đôi mắt. Hắn sau khi thoát được cuộc tập kích của Đêm thì vội lăn hai vòng rồi bật dậy, giơ khẩu súng lục về phía vị trí ẩn nấp vừa rồi của hắn, nổ ba phát súng.

 

Ba phát súng không bắn vào cùng một vị trí mà chia ra thành hình tam giác, trung tâm là nơi Đêm vừa tập kích hắn. Đêm ngay sau khi tập kích thất bại đã lao mình nấp vào một thân cây to, nếu không phải tốc độ của nó nhanh hơn hẳn người thường thì hẳn đã dính một viên đạn rồi.

 

Nấp sau thân cây, Đêm thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra. Trước giờ nó chỉ có kinh nghiệm chiến đấu với mấy tên trộm cướp vặt, vũ khí cùng lắm là dao hoặc gậy, với ưu thế thể lực và tốc độ của mình, nó chưa bao giờ có cảm giác nguy hiểm đến tính mạng như thế này. Đêm nhận ra chiến đấu ngoài thực tại không như nó tưởng tượng, không phải một đòn khống chế địch, cũng không phải sau một hồi kịch chiến ba trăm chiêu người anh hùng tung đòn quyết định đánh bại địch thủ, mà là cuộc chiến chỉ cần sơ xảy một chút cũng phải trả giá bằng tính mạng.

 

Cho dù có ưu thế hơn đối thủ về mọi mặt, nhưng chỉ một sai lầm cũng sẽ mất mạng!

 

Nghĩ đến chuyện sẽ mất mạng, lại nghĩ đến ba phát súng kia, Đêm bỗng cảm thấy chân mình run bần bật, nỗi sợ chiếm hữu mọi suy nghĩ, làm nó thậm chí không thể di chuyển được. Nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tự nhủ:

 

[Người anh hùng không biết sợ, người anh hùng sẽ luôn luôn tiến bước về phía trước bất kể khó khăn. Thôi nào, đâu phải lần đầu gặp nguy hiểm đến tính mạng? Lần đầu bắt cướp một mình cũng suýt bị đâm, rồi khi cứu Lam Huyền chẳng phải thiếu chút là rơi nát như tương đấy thôi?]

 

Tự an ủi có vẻ có tác dụng, rốt cuộc chân của nó đã không còn run nữa. Nó tập trung nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Đây không chỉ là cuộc chiến về phản xạ, tốc độ, mà còn là cuộc đấu về tinh thần và trí tuệ nữa. Sợ hãi sẽ chết, phân tâm sẽ chết, ngu dốt sẽ chết. Nó cần tập trung toàn phần để phân tích và suy đoán tình huống, theo như những gì đội trưởng đã dạy trước giờ.

 

Từ tiếng súng lúc nãy, nó có thể xác định tên mũ trùm đầu cách vị trí hiện tại của mình khoảng năm mét. Năm mét trong bóng tối đen đặc này với cặp mắt tinh tường của Đêm thì  không là gì, nhưng với tên kia thì chưa chắc. Nghĩ vậy nên Đêm lặng lẽ cởi áo trên người, buộc vào một khúc gỗ dưới chân, tay cầm sẵn một viên đá nhặt dưới đất, ném mạnh khúc gỗ buộc áo ra ngoài khu vực được thân cây che chắn rồi lao mình theo hướng ngược lại.

 

Lại ba tiếng súng vang lên, Đêm cảm thấy vai trái mình nhói lên, cảm giác bỏng rát trên da. Đêm cắn răng nhịn đau, nó ném viên đá đang cầm trên tay về phía trước, viên đá chuẩn xác đập vào bàn tay cầm súng của tên mũ trùm đầu, đánh văng súng của hắn.

 

Đêm lao tới chỗ tên mũ trùm đầu, đồng thời thò tay vào thắt lưng rút ra khẩu súng mà đội trưởng giao cho nó, nhắm vào chân tên kia, bóp cò.

 

Cạch!

 

Một tiếng cạch vang lên, súng không nổ. Tên mũ trùm đầu với tay nhặt lại khẩu súng vừa bị rơi, Đêm cuống quá, nó ném luôn khẩu súng trên tay vào tên mũ trùm đầu. Khẩu súng xoáy tròn kẻ thành một đường thẳng tắp đập trúng thái dương tên kia, hắn kêu lên một tiếng đau đớn ngã xuống, bàn tay sắp với được khẩu súng vì luống cuống lại gạt khẩu súng ra xa thêm.

 

Đêm tranh thủ thời gian lao tới chỗ tên mũ trùm đầu, một cú đấm như búa tạ nện vào mặt hắn, làm hắn ngất xỉu ngay tức thì.

 

Đêm lấy một sợi dây chuẩn bị sẵn, sau khi trói tên mũ trùm đầu thành một cái bánh tét mới thở phào nhẹ nhõm. Nó nhặt lại hai khẩu súng lục rơi trên đất, quan sát khẩu súng của mình mà nó muốn tự đấm vào mặt một cái. Đội trưởng đã dặn kỹ súng này có chốt an toàn, phải mở chốt rồi mới bắn được, còn bắt nó luyện tập đóng mở chốt mấy lần, nó vâng vâng dạ dạ mà trong lòng thầm trách đội trưởng “kỹ tính đến lắm chuyện, nói một lần là được rồi”, thế mà khi thực chiến đến chuyện quan trọng như vậy cũng quên béng mất.

 

Trói địch rồi, thu hồi vũ khí rồi, Đêm mới quan sát vết thương của mình. Trên vai trái là một vết xước dài, có vẻ là bị đạn sượt qua, không nghiêm trọng nhưng cảm giác đau rát không dễ chịu chút nào. Nó lại thu hồi chiếc áo đang buộc trên khúc cây mục, nếu không nhanh mặc vào thì nó sẽ thành mồi cho muỗi mất. Nhặt chiếc áo lên, nó mới để ý chiếc áo đã thủng hai lỗ. Nghĩ lại tình hình lúc ấy nghe thấy ba tiếng súng, có lẽ là hai phát đầu hắn bắn vào chiếc áo, ngay sau đó đổi hướng bắn một phát về phía mình, phản xạ của tên này cũng thật quá nhanh, nhưng vì phát cuối cùng bắn vội nên mình mới có thể toàn mạng mà ngồi đây. Nghĩ vậy nó lại thở phào thêm cái nữa, cảm giác suýt chết này không biết nên diễn tả là sung sướng hay sợ hãi đây?

 

Khi Đêm vừa hạ gục tên mũ trùm đầu thì phía chiến trường bên kia ba tên còn lại đã bắn pháo sáng và tích cực tấn công. Trong hoàn cảnh tối đen như thế này thì có đấu súng cũng chỉ là phí đạn, mang tính doạ dẫm là chính, nên dù ba tên kia không bắn pháo sáng thì phía đội trưởng cũng sẽ bắn thôi.

 

Dưới tình huống có ánh sáng như thế này mà Đêm còn lao lên chiến đấu thì chính là lấy sở đoản của mình đấu với sở trường của địch rồi, nó không ngu đến như vậy, thêm nữa cuộc chiến chớp nhoáng với tên mũ trùm đầu vừa rồi làm nó vẫn còn hơi sợ, nên dứt khoát trèo lên cây quan sát toàn cảnh xung quanh, đề phòng có kẻ nhân lúc hỗn loạn mà vượt qua hàng phòng thủ, đồng thời chú ý an toàn xung quanh các thành viên đội mình.

 

Lại thêm một lúc nữa, cục diện chiến đấu có vẻ rơi vào bế tắc. Trong khu rừng dày đặc cây cối lại thiếu thốn ánh sáng này, sử dụng súng lục ở khoảng cách xa khiến độ chính xác thấp thê thảm, bên tấn công không đột phá được mà bên phòng thủ cũng không hạ gục được đối phương. Khi Đêm đang nghĩ kéo dài thêm một lúc nữa chắc đối phương sẽ bỏ cuộc thì dị biến phát sinh.

 

Từ khu rừng phía xa sau lưng ba tên phe đối phương, tiếng cành cây gãy đổ xen lẫn tiếng giẫm chân thình thịch vang đến, thậm chí trong tiếng súng nổ đì đùng này vẫn có thể nghe rõ, như thể có một con tê giác đang xông về phía này vậy.

 

Khi các thành viên của đội còn đang tự hỏi âm thanh đó là gì, thì Đêm đã có thể nhìn rõ thứ đang tiến đến.

 

Một chiếc lá chắn hình chữ nhật bằng kim loại lao ầm ầm trong khu rừng, tông gãy hết những cành cây chắn đường, chỉ tránh những thân cây to, nó lao băng băng về phía trước như một chiếc xe tăng.

 

Chiếc lá chắn vượt qua vị trí của ba tên địch, bọn chúng lập tức nấp sau tấm lá chắn cùng xông lên.

 

Đạn bắn vào lá chắn tung lên hoa lửa, nhưng tấm lá chắn không hề hấn gì cả, cứ băng băng tiến về phía bọn họ.

 

Khi tấm chắn vượt qua vị trí của đội viên Hùng, một tên trong số chúng nổ súng bắn trúng bụng Hùng, làm anh hét lên một tiếng rồi gục xuống, không rõ sống chết, đồng thời đội trưởng cũng nổ súng bắn ngã một tên rồi lao lên khống chế hắn.

 

Qua được tuyến phòng ngự, chiếc lá chắn xoay 180 độ bảo vệ phía sau, vừa ngăn làn đạn của các thành viên đội 16, vừa từ từ lùi sâu vào trong rừng, để lại tên đồng bọn bị đội trưởng khống chế.

 

- Tất cả các thành viên khác ở lại giữ vững phòng tuyến! Hoàn, cậu ra vị trí của Hùng kiểm tra tình hình của cậu ta, các thành viên khác giãn khoảng cách ra hai mươi mét, bù vào vị trí khuyết thiếu của tôi và Hùng! Mặt Nạ Bạc, theo tôi truy đuổi bọn chúng, không thể để chúng tiến sâu thêm!

 

Đội trưởng ra lệnh như hét vào bộ đàm, đợi Tân đến gần cố thủ ở vị trí của mình rồi lao theo hướng đối phương vừa tiến vào.

 

- Đội trưởng, tôi sẽ đi trước theo dõi bọn chúng và để lại dấu vết cho chú!

 

Đêm lao xuống nói với đội trưởng một câu, không chờ ông đồng ý đã lại leo lên cây, phi băng băng về phía trước, chẳng mấy chốc đã chìm trong bóng tối.

 

Đội trưởng dù không muốn Mặt Nạ Bạc mạo hiểm xông lên trước như vậy, nhưng ông biết không còn cách nào tốt hơn trong tình huống này. Chần chừ một lúc để ra lệnh và ổn định vị trí cho đội viên đã khiến cho đối phương đạt được khoảng cách an toàn. Trong màn đêm dày đặc như thế này, muốn dò ra dấu vết của chúng hầu như là không thể, chỉ có khả năng di chuyển trong rừng của Mặt Nạ Bạc mới có thể thong thả theo đuôi bọn chúng mà không mất dấu.

 

Đêm lao vù vù trên các cành cây, dường như những tán lá và dây leo dày đặc không hề có tác dụng cản bước nó, mà chỉ càng làm cho nó di chuyển dễ dàng hơn. Đêm giữ vị trí luôn ở phía trên chiếc lá chắn, cố gắng giữ khoảng cách đủ để đối phương không nhìn thấy mình trong màn đêm, đồng thời không gây ra tiếng động để đối phương phát hiện. Đôi mắt của nó nhìn xuyên qua màn đêm thấy rõ cảnh tượng phía dưới.

 

Ngay khi xác định đã đạt khoảng cách an toàn, đối phương quay ra thanh toán lẫn nhau!

 

Chiếc lá chắn là do một tên cao to khổng lồ mang trên tay xông tới. Vóc người hắn phải cao hơn hai mét, cánh tay cơ bắp căng phồng, còn to hơn cả đùi của Đêm, mặc dù nó cũng thuộc loại vóc dáng cao to. Tên khổng lồ đang cầm lá chắn phòng thủ cho cả ba người thì đột ngột quật lá chắn về phía sau. Hai tên thuộc phe mũ trùm đầu dường như cũng đã đoán trước nên lập tức né về sau vô cùng linh hoạt.

 

[Xem ra bọn chúng không phải là người cùng một tổ chức, chỉ là lợi dụng lẫn nhau để vượt qua phòng tuyến.]

 

Cả ba tên dường như vô cùng ăn ý không sử dụng đến súng để tránh đánh động tới đội phòng vệ mà bại lộ vị trí, hơn nữa vừa đánh vừa tiến sâu vào trong rừng không theo đường thẳng mà đổi hướng ngoằn ngoèo.

 

Chiếc lá chắn của tên khổng lồ vô cùng kỳ diệu, bằng một vài thao tác, hắn lắp ráp nó thành một tấm khiên cầm trên tay, tuy vẫn khá to, nhưng chiều dài chỉ khoảng một mét, chiều rộng khoảng nửa mét, gọn hơn vừa rồi rất nhiều, cũng dày hơn, vừa dùng làm khiên lại có thể đập như búa tạ.

 

 

[Ba tên chiến đấu dù có để lại dấu vết cành cây gãy đổ, nhưng không rõ ràng thành một đường thẳng tắp như khi vừa nãy tên khổng lồ dùng khiên mở đường nữa, trong bóng đêm thế này, nếu đội trưởng dùng đèn soi thì sẽ thành mục tiêu cho chúng phục kích, nên chắc chắn đội trưởng sẽ không dùng đèn, mà sẽ dùng tay để thăm dò dấu vết.]

 

[Bọn chúng lao tới không cần suy nghĩ, đội trường thì phải vừa di chuyển vừa cẩn thận, lại phải dò tìm dấu vết, nên tốc độ sẽ rất chậm, xem ra mình phải tìm cách nào đó cầm chân chúng đồng thời thông báo vị trí cho đội trưởng mới được.]

 

Đêm còn đang suy nghĩ tìm cách, sâu trong rừng phía trước bỗng có ánh đèn và tiếng người í ới:

 

- Nhanh lên! Lùng sục khu vực này! Có ba tên đột phá phòng tuyến ở vị trí đội 16 lọt vào, bằng mọi giá phải ngăn cản chúng!

 

Đêm vỗ đầu mình một cái, thầm mắng:

 

[Sao lại quên được cơ chứ, ngoài 20 đội phòng tuyến ngoài ra còn 5 đội hoạt động tự do ở bên trong phòng tuyến, có họ ở đây thì quá tốt rồi.]

 

Lập tức nó dùng khẩu pháo sáng trong thắt lưng bắn về phía vị trí của ba tên đối phương.

 

Ba tên vốn đang tranh đấu, nghe được tiếng người và thấy ánh sáng đèn, vốn đã đình chiến và tạm thời ẩn nấp xem xét tình hình, bỗng thấy xung quanh sáng rực, ngẩng đầu lên thì thấy trên đầu là pháo sáng, cách đó không xa còn có một kẻ mang mặt nạ màu bạc, đầu đội mũ lưới, tay cầm khẩu súng bắn pháo sáng vẫn còn nghi ngút khói.

 

- Bên này!

 

Pháo sáng trong màn đêm quá chói mắt dễ thấy, bốn người được pháo soi sáng cũng trở thành điểm nhấn bắt mắt, các cảnh sát có mặt ở gần đó ngay lập tức thông báo cho đồng đội rồi rút súng bắn như mưa về phía bốn người trong khu vực được chiếu sáng.

 

Tiếng súng nổ lên như tiếng mưa rơi mùa hạ, xung quanh Đêm lá cây bay tứ tán, cành cây gãy lép bép, eo và đùi của nó truyền đến một trận đau rát, nó vội nấp mình sau một thân cây lớn, tự rủa:

 

[Khốn kiếp, mình đúng là ngu hết thuốc chữa, ngoài đội 16 ra thì những người khác đâu biết đến sự tồn tại của mình. Lần này đúng là vác đá đập chân mình rồi.]

 

Vội vàng lẩn khỏi vị trí hiện tại, như một con chuột bị doạ sợ, Đêm chui vào những tán lá cây rậm rạp nhất, tránh xa khu vực được chiếu sáng, hoảng hốt nhìn quanh thật kỹ, xác nhận mình an toàn rồi mới xem xét vết thương ở eo và đùi.

 

Đùi bị đạn sượt qua, chỉ xước ngoài da, không đáng ngại, nhưng eo thì đã bị viên đạn cắm vào thịt.

 

Cũng may lúc đó khoảng cách của nó khá xa, lại ở trên cao, viên đạn súng lục bay mấy chục mét lại phải bay từ dưới lên trên nên động lực đã giảm rất nhiều, rốt cuộc chỉ đủ để xuyên qua lớp áo vải cứng và đâm một chút vào thịt.

 

Đêm lấy tay nhúp đầu đạn ra, đường kính đầu đạn chưa đến 1cm, chắc là loại vài ly, còn chính xác bao nhiêu thì không có thước đo nên nó cũng không rõ. Đầu đạn chỉ có một phần ba cắm vào thịt, nên nó lấy ra khá dễ dàng, chỉ phải chịu đựng đơn đau nhói lên một chút. Vết thương không có gì đáng ngại, nhưng nó bị doạ sợ rồi, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, cái cảm giác đối mặt với mưa đạn như vậy nó không muốn trải nghiệm thêm một lần nào nữa.

 

[Ai da, đau thì đau thật, nhưng chưa ăn thua với lần cứu Lam Huyền.]

 

Tự an ủi mình rồi nhìn xuống tình hình chiến đấu bên dưới, tên khổng lồ lại lắp ráp chiếc khiên thành một tấm chắn to che hết cơ thể, bảo vệ một tên trong nhóm mũ trùm đầu xông lên trong mưa đạn. Từ góc nhìn của Đêm không thể bao quát toàn bộ cảnh xung quanh, nên nó không rõ một tên nữa trốn ở đâu rồi. Cảnh sát xung quanh lần lượt bắn pháo sáng, cả một mảnh rừng sáng rực rỡ như ban ngày.

 

Đêm cố gắng giấu mình thật kỹ, rút kinh nghiệm vừa rồi, giờ nó mà ló ra thì cũng bị coi như là một phần tử nguy hiểm đang cố đột phá phòng tuyến mà thôi. Thế nên nó chỉ ngồi đó mà quan sát, thỉnh thoảng giật thót lên trước những diễn biến dữ dội của trận chiến.

 

Tên khổng lồ cầm lá chắn xông lên như một chiếc xe tăng. Một chiến sĩ cảnh sát xui xẻo đứng ngay trên đường xông tới của chiếc “xe tăng" này, xung quanh cây cối rậm rạp làm anh không kịp di chuyển để tránh, bị tông ngã lăn quay, rồi bị tên trong nhóm mũ trùm đầu bắn vỡ sọ.

 

Đêm bịt chặt miệng mình. Nó suýt nữa bật lên tiếng kêu thất thanh. Lúc trước nhìn thấy cảnh sát Hùng bị bắn, nhưng đó là vào bụng, khi ngã xuống anh ấy vẫn còn hô hào đồng đội được.

 

Nhưng lúc này, một con người đang sống sờ sờ như vậy bị bắn vỡ đầu mà chết!

 

Cái chết ngay trước mắt, cái chết dữ dội như vậy, phũ phàng như vậy cứ thế xảy ra.

 

Nó chỉ biết bịt chặt miệng mình, cổ họng run run không phát ra tiếng, hình ảnh người cảnh sát ngã xuống, máu bắn tung lên tán lá cây như một thước phim chiếu chậm diễn ra trước mắt nó. Thân hình anh đập xuống đất rồi lại nảy lên, đôi mắt vô hồn cùng biểu cảm kinh hoàng còn đọng lại trên gương mặt. Đêm muốn quay đầu đi chỗ khác, nhưng dường như cơ thể đã không còn nghe lời nó, đôi mắt nó nhìn chăm chăm vào gương mặt người chiến sĩ đã hy sinh.

 

Thế nhưng, địa ngục mới chỉ vừa bắt đầu.

 

Hai người của đối phương phối hợp vô cùng ăn ý, kẻ trước xông lên, kẻ sau đứng áp lưng vào kẻ trước bảo vệ vùng lưng, thoạt nhìn khó mà tưởng tượng nổi đây là hai tên thuộc hai tổ chức khác nhau, vừa mới rồi còn đánh nhau sống chết.

 

Trong điều kiện chiến đấu khoảng cách gần như thế này, ánh sáng đầy đủ, lại thêm các chiến sĩ cảnh sát không được ở vị trí cố thủ thuận lợi, mà là phải truy đuổi đối phương, đường đạn của tên trong nhóm mũ trùm đầu trở nên chính xác vô cùng, chẳng mấy chốc hắn đã bắn gục thêm ba người, nhưng đổi lại cũng bị trúng một viên đạn vào ổ bụng.

 

Một cảnh sát khá to con, dường như võ nghệ cũng tốt, nên đã anh dũng lao tới muốn cướp chiếc lá chắn, tạo điều kiện cho đồng đội bắn hạ kẻ địch, nhưng đáng tiếc anh đã đánh giá sai sức mạnh của tên khổng lồ, hắn hất văng anh ra, nhấc lá chắn lên đập vào đầu anh, vang lên một tiếp “bép” kèm theo máu tươi và não tương trộn lẫn bắn tung toé lên cây cối xung quanh.

 

- Oẹ!

 

Đêm rốt cuộc không nhịn được nữa, nôn thốc nôn tháo. Lần đầu tiên trong đời nó nhìn thấy khung cảnh dã man tanh máu đến vậy. Đây không phải là game, cũng không phải là phim. Dù đã xem bao nhiêu cảnh đấu súng thảm thiết trên phim ảnh đi chăng nữa, khi chứng kiến chúng ngoài hiện thực, Đêm mới thấy suy nghĩ của mình trước đây thật ngây thơ, thật ngu ngốc làm sao.

 

Thẳng tầm mắt nó là tên cuối cùng trong nhóm mũ trùm đầu, dường như hắn nghe được tiếng nôn oẹ của Đêm, lập tức ngẩng đầu, trong một tích tắc, Đêm cảm tưởng ánh mắt của hắn chiếu thẳng vào mình, lập tức da gà nổi khắp người, một cơn ớn lạnh chạy dọc sương sống.

 

Đêm vội dùng hết sức lao người nhảy tránh khỏi vị trí hiện tại, vừa đúng lúc mấy viên đạn bắn nát khóm lá nó vừa dùng để lẩn trốn.

 

Thế nhưng đổi lại cho mấy giây phân tâm của tên kia là một viên đạn trúng ngay giữa ngực hắn. Chiến sĩ cảnh sát vừa bắn trúng đối phương, trong lúc vui mừng sơ ý không ẩn nấp ngay, bị tên trong nhóm mũ trùm đầu phản công bắn vỡ sọ. Tiếp đó, hắn còn bắn trúng đùi một cảnh sát khác trước khi bị những cảnh sát còn lại bắn chết.

 

Lúc này tên khổng lồ đã vượt qua hàng rào bảo vệ của cảnh sát, hắn lại xoay người 180 độ và lùi vào rừng như khi vượt lớp phòng vệ đầu tiên.

 

[Bên phía cảnh sát đã có 7 người mất khả năng chiến đấu. Còn lại có 11 người. Xem ra đây là một đội 19 người, vậy 4 đội khác đâu? Không lẽ tình hình chiến đấu chỗ đội 15 lại dữ dội đến mức phải huy động toàn bộ 4 đội đến tiếp viện? Hay là ngoài đội 15 ra còn vị trí khác cũng đang bị cường công? Hay cấp trên nghĩ với 3 tên lọt lưới thì 1 đội 19 người là đủ truy bắt?]

 

Một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu Đêm, nhưng nó nghĩ không ra đáp án. Lúc này nó muốn đuổi theo, nhưng cả tay và chân lại đang run bần bật.

 

[19 người vây bắt 3 người, lại thêm có mình chỉ điểm vị trí nên ngay từ đầu đã nắm thế chủ động, vậy mà kết quả 7 người bị hạ, đối phương chỉ chết thêm 1 người! Mà cái tên bị bắn chết kia vốn dĩ là vì mình nôn oẹ làm hắn phân tâm nên mới bị bắn chết!]

 

Hình ảnh tên khổng lồ giơ lá chắn đập vỡ sọ chiến sĩ cảnh sát lại hiện lên trong đầu Đêm, khiến lông tơ toàn thân nó dựng đứng lên, tay chân càng run dữ dội, nỗi sợ hãi từ lúc chiến đấu với tên mũ trùm đầu vốn được nén xuống giờ lại dâng trào, thậm chí mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhìn vào màn đêm phía trước, các chiến sĩ cảnh sát vẫn đang dốc sức truy đuổi kẻ địch, không một ai chần chờ hay bỏ cuộc.

 

Đêm muốn đi theo họ, nhưng chân tay quá run khiến nó không thể di chuyển được, nó vẫn gào thét trong đầu:

 

[4 đội kia … 4 đội kia LÀM CÁI KHỈ GÌ VẬY? SAO KHÔNG ĐẾN TIẾP VIỆN? NGƯỜI ĐÂU HẾT RỒI????]

 

Đêm nhìn về phía trước do dự, nó nhấc chân lên, cuối cùng vẫn không bước lên được một bước nào.

 

[Mình … rốt cuộc chỉ là một thằng nhóc!]

 

Đêm cuối cùng đã hiểu thực tại khác với tưởng tượng của nó ra sao. Nó luôn mường tượng ra cảnh mình xông pha trong mưa bom bão đạn, dũng cảm đối chiến kẻ địch, nhưng khi thật sự đứng trước cảnh đạn bay đầy trời, từng sinh mạng bị tước đoạt này, điều duy nhất nó làm được là lẩn trốn!

 

 

[Bắt được vài tên trộm vặt, chặn đường vài tên cướp, cứu được bạn gái bị bắt cóc, thì đã tự cho mình là anh hùng, thật là buồn cười!]

 

Đêm cảm thấy bất lực, rốt cuộc nó cũng không đủ dũng khí để đuổi theo tên khổng lồ kia như những chiến sĩ cảnh sát.

 

[Có chút ưu thế về thể lực và kỹ năng, đã coi thường người khác, nhìn những người cảnh sát mà mày vẫn coi thường kìa, họ đuổi theo không hề do dự, mày còn không bằng người ta, có tư cách gì mà coi thường?]

 

[Đội trưởng, xin lỗi đã phụ sự kỳ vọng của chú, nhưng cháu chỉ là một thằng nhóc 14 tuổi, cháu còn chưa phải người trưởng thành, không thể gánh vác kỳ vọng của chú.]


Đêm tự giễu, bỗng cảm thấy thật mệt mỏi và chán nản. Nó ngồi bệt trên cành cây, lưng dựa vào thân cây, ngẩng đầu thở dài.

 

> Di chuyển tới mục lục

 

Please reload

Bài nổi bật

Đêm - Mục lục

October 26, 2015

1/1
Please reload

Bài gần đây

October 26, 2015